P/S: Lại là một bài trong Chuyên san Mùa Cưới 2009... Thuộc seri bài viết về quan hệ hôn nhân trong những năm đầu sau kết hôn. Sự thật rất gần, nằm ở đâu đó
Dì Liên chở hai mẹ con đi chơi nhân dịp bố vắng nhà. Mẹ cháu phải nhắc: Phóng vừa vừa thôi, dì đang chở toàn bộ gia sản của bố cháu có sau chục năm cưới vợ đấy. Mẹ cháu với bố cháu chỉ là đôi lọ gốm mộc được tôi luyện qua lò lửa hôn nhân thôi, nhưng cháu là hàng pha lê dễ vỡ, dì không đền được đâu. Dì ta cười khì khì hỏi: Thế không tính mấy cái bát mẻ với nồi méo, vung kênh à?
À ừ, bát vỡ bát mẻ thì phải vất đi chứ, nhưng sau đó luôn rút kinh nghiệm để càng ngày càng hạn chế chuyện vỡ chuyện mẻ. Còn nồi méo vung kênh thì phải gò dần cho nó hết méo hết vênh chứ. Tháng sau dì lấy chồng rồi dì sẽ hiểu gần chục năm rồi mà bộ đồ gia dụng nhà này còn được như thế là hơi bị hiếm đấy. Bảo tàng có trả giá cao ngất ngưởng chưa chắc bán đâu. Giờ chúng thành nhân chứng cho chuỗi ba ngàn sáu trăm ngày bố mẹ cháu chắt chiu hạt gạo, ngọn rau nuôi nhau và nuôi cháu.
Cô dâu mới hồn nhiên lắm, cứ tưởng với hành trang có công ăn việc làm ổn định, vốn nữ công gia chánh đủ dùng và một tình yêu ngùn ngụt là đủ để vào vườn hoa hôn nhân hưởng hạnh phúc. Để vườn mát mẻ bóng cây và hoa khoe hương sắc chả đơn giản đâu.
Nhớ hai năm đầu, cả hai vợ chồng chị đều lương ba cọc ba đồng, chưa biết làm thêm, tháng nào cũng phải bàn nhau đề phòng cuối tháng viêm túi. Chị không gội đầu ở hàng. Anh khổ sở cai thuốc. Mỗi khi hết tiền ngại nhắc chồng, chị cứ ráng vay mượn để bù trì. Rồi một hôm kẹt quá giục chồng đi vay hộ, chồng bảo: “Anh biết làm thế nào, đã đưa hết lương còn gì, em lo đi chứ”. Chị tức nghẹn trong ngực, vì chồng “vô trách nhiệm”. Nhưng từ sau thấy anh đưa tiền tháng trội lên. Hoá ra anh không vô tâm, đàn ông ngại vay mượn nhưng lúi húi xoay việc làm thêm để vợ đỡ đau vai. Mãi sau nghe anh tâm sự với bạn rằng hai vợ chồng có giận nhau gì chứ chưa bao giờ cãi cọ chuyện tiền bạc, chị mới thấy bõ công mình nín nhịn.
Nhưng cũng chẳng phải hai bên cứ nín, cứ nhịn là ổn thoả đâu. Sự im lặng ngấm ngầm có khi tích lại những cặn lắng giận hờn chả khác gì bom hẹn giờ. Một hôm vợ chồng to tiếng, anh ném vỡ tan hũ thuỷ tinh đựng đường. Chị sốc vì chồng quá vũ phu, thô thiển, chả nói chả rằng bưng con mới hai tuổi và túi quần áo đi luôn. Hai mẹ con tá túc ở căn hộ bỏ không của cô bạn. Đêm nào con ngủ rồi mẹ cũng khóc. Nhưng vài ngày chị dần bình tĩnh lại, thấm thía nỗi buồn vợ chồng chia lìa và thấy còn cần nhau. Ông ngoại tình cờ biết chuyện đã tìm ra hai mẹ con, cử dì tới đón về, dì còn nhớ không. Rồi anh lên đón hai mẹ con về, rồi nguôi ngoai. Phàm cái gì lần đầu cũng dễ nâng quan điểm lên như thế chứ sau quen dần thì lại nhún nhường cho êm việc rồi lựa lời nói sau. Nghĩ lại, đúng là mình đã vội vã, nhớ chuyện cô bạn cũng vì cãi nhau với chồng khi con ốm, bỏ về ngoại và cứ thế đi đến ly hôn đấy.
Những ngày vừa cưới, cứ nghĩ sẽ hoà nhập nhanh lắm, mình lấy nhau vì tình cơ mà. Hoá ra cũng đủ thứ vênh, vênh ngay từ những thứ tưởng nhỏ nhặt như sở thích cá nhân chẳng hạn. Anh thích nuôi mèo, chơi chim cảnh. Chị nơm nớp lo có bầu mà nhỡ lông mèo rơi vào thức ăn là sẩy thai như chơi. Rồi con nhỏ nuôi mèo trong nhà cũng dễ bệnh hen. Chim chóc cũng khiến chị bực vì chồng luẩn quẩn với chim chả buồn đưa vợ đi đâu chơi nữa. Ngược lại, sở thích của chị là gặp gỡ bè bạn, nấu cháo điện thoại cũng bị anh ghét cay ghét đắng.
Đến lúc chị nghén, tâm lý càng bức bối. May là anh thương con nên chiều lây cả vợ, nhường nhịn vô điều kiện. Sau lâu dần thành nếp, hai bên nhìn nhau mà nhường. Cái gì không trùng được thì anh chủ động “thả” cho chị được thoải mái. Cũng lắm lúc anh càu nhàu nếu chị quá đà, nhưng ngay sau đó chị cũng hiểu và điều chỉnh dần vì cũng sợ anh… xiết chặt tự do thì nguy. Chị biết cả cách rang cám chim cho chuẩn để cần thì giúp chồng. Món trứng tráng anh không thích cho gừng, chị liền chia đôi ra, rán phần gừng sau, phần cho anh trước. Tinh tế yêu thương hoá ra từ nho nhỏ quan tâm chứ chả ở đâu xa.
Hồi chị đi học thêm chuyên môn buổi tối, cũng vì vợ chồng vênh sở thích nên sau giờ học hay la cà đi uống nước, ăn tối, buôn chuyện với bạn bè chán mới về. May là anh không có tính gia trưởng và hiểu rằng vợ chỉ ham vui chút thôi chứ không phải dạng đua đòi hay bội tình nên chỉ nhắc khéo: “Em về ăn cơm, bố con vẫn chờ đấy”.
Thực ra anh dì cũng buồn và ức chế lắm, không nhờ mấy người bạn tốt khuyên nhủ khéo anh đã chẳng trụ nổi trước sự vô tâm của chị. Sau anh bật mí rằng được một người bạn biết xem tuổi phán: Vợ anh tuổi này tốt tính nhưng tự quyết, bướng lắm. Nhịn đi vì con thì sẽ ổn cả, không là tan nát. Thế là anh nhịn và hy vọng sẽ có ngày vợ hiểu ra. Đến giờ lời phán ấy và gương nín nhịn của chồng đã thành lời nhắc nhủ nằm lòng để chị noi theo, tự sửa mình. Có chồng là bóng mát vị tha che chở còn mong gì hơn nữa.
Có con là niềm vui nhưng cũng thêm lý do để bực mình. Xoay quanh con là một núi việc không tên, nhất là khi con ốm đau, vợ chồng cứ rối ren lên rồi dẫn đến to tiếng. Chưa kể cách nuôi dạy con bố mẹ tiếp thu từ sách báo chưa hẳn trùng với kinh nghiệm của ông bà nội ngoại. Rể không đồng ý với nhà vợ, dâu ngầm phản ứng mẹ chồng. Không dám cãi nhưng vợ chồng lại phải khéo léo hợp sức để ông bà hiểu mà chăm cháu cho hợp lý. Chồng động viên vợ cháu kiềm chế chứ vì xót con cũng lắm phen tự ái ông bà lắm. Rồi nhờ mềm mỏng hợp tác mọi việc ổn thoả, thoát vụ vì cùng yêu con mà sứt mẻ tình cảm vợ chồng, dâu rể.
Cuộc sống gia đình bao nhiêu là điều phải tính tới, phải “rủ rê” nhau làm đôi bạn cùng tiến. Hai bên phải lựa ý nhau, học cách nói lên điều mình mong muốn để cùng sánh vai vượt qua thăng trầm tới đỉnh hạnh phúc dì ạ. Chung vai và đồng lòng thì bể Đông cũng tát cạn. Chẳng thể nói mạnh hay tự tin ta hay hơn rồi mà lăm le cải tạo bạn đời cho thành phiên bản hoặc… nô tỳ của ta. Những vụng về cả hai bên phô ra trong những năm đầu, không kiên nhẫn nhịn nhường chờ đợi thì chắc hôm nay anh chị đã trôi mỗi người một dòng rồi.
Cám ơn dì vì khi bão tố nổi lên đã nhận ra để nhắc “không có người đàn ông nào tốt hơn dành cho chị đâu”. Giờ thì chị thừa nhận rằng không bao giờ đổi bố con cháu lấy bất kỳ điều gì đâu, dù tháng năm trước mắt còn dài và chưa thể lường hết gian nan. Đã có một bộ nồi vung trải qua gượng nhẹ được tròn khít như hôm nay, tin rằng anh chị của dì sẽ còn tiếp tục biết cách đi tới bến bình yên. Dì và chú Hải đã chứng kiến nhà cháu, lẽ nào chịu thua?
Gặp nồi đất không gò được em ơi!!!!
Trả lờiXóaHì...hì...
Đúng là nồi đất khỏi gò. Nhưng xem ra cũng có vài loại nồi đất nữa ý chứ. Em hiểu ý bác. Hì. Mời bác đọc bài cũ này cho vui, dù đất ấy có lẽ khác với ý bác.
Trả lờiXóahttp://tangtinhtinh2.multiply.com/journal/item/2328
Xem xong bài của nhà Chuồn, ngẫm nghĩ bản thân mình, chắc mình không có tính chịu đựng, hồi đấy biết vậy không lập gia đình cho xong. Dù chị cũng sống chẳng khác gì em, nhưng giờ đọc lại chỉ thấy rùng rợn, hãi thôi, không bồi hồi, tiếc nuối. Chắc cái nữ tính trong người chị ít lắm lắm. Hix.
Trả lờiXóaVậy là hạnh phúc rồi.
Trả lờiXóaĐồ trong nhà được trẻ con giữ cẩn thận bằng cách: "Mẹ ơi! Con thích cái này cơ" Choang
Có nồi thì phải có vung
Trả lờiXóaNồi nào vung đó, lung tung chết liền.
:D
HUG. Mong lòng chị sớm tìm lại thanh thản.
Trả lờiXóaKhông ai có thể hoành tráng nói mạnh được chị ạ. Nhìn lại đôi khi em cũng rùng mình vì... may. Hì. Cái gì cũng mới, cái gì cũng sắp mới...
Thường xuyên. Lắm khi chỉ k để ý một tuần là nhìn lại chạn bát chỉ còn vài chiếc.
Trả lờiXóaĐúng, Trúng. Hì. Không làm thợ gò nồi, gò vung còn chít nữa là.
Trả lờiXóaĐi thì dễ về thì khó, lúc giận nhau chồng(hoặc vợ) đùng đùng bỏ đi cho hả cơn tức giận, rằng là chán nhau lắm rồi chẳng cần chồng(hoặc vợ) nào hết. Lúc hết giận, bình tĩnh lại thì sự đã rồi, muốn về lại ngại núi ngại sông, ngại điều ngại tiếng, ngại thua ngại thắng.... Thế cho nên như các cụ vẫn dạy một điều nhịn chín điều lành, chẳng sai bao giờ!
Trả lờiXóaCó được rất nhiều kinh nghiệm để làm chồng ... :D
Trả lờiXóaHình như bây giờ người ta hổng gò nồi, xoong nữa. Nếu bị hư thì sắm đồ mới.
Trả lờiXóaNghĩ lại mới thấy sợ cảnh tự ái to hơn tình cảm chị nhỉ.
Trả lờiXóaÁi chà. Cung cấp riêng một số phần viết nữa nhé!
Trả lờiXóaHì. Mới quá, em hơi quê, theo k0 kịp.
Trả lờiXóaEm phục chị cái loạt bài này đấy, hay lắm.
Trả lờiXóaNhà em còn trẻ, lại chỉ mới vài năm, con cái thì chưa có, chỉ có hai vợ chồng lủi thủi với nhau nơi xa lắc này, lắm phen cũng lao đao nhưng rõ ràng những lúc "lao đao" đó vô cùng giá trị cho cái gọi là "gia đình" chị ạ.
Cám ơn em gái. Vậy thì mai chị post thêm một đoạn bài main nữa. Hơi lý thuyết nhưng mà đọc cũng đáng để nghĩ. Để viết loạt bài này, chị cũng nghĩ mãi nghĩ mãi.
Trả lờiXóaMong mọi việc với vợ chồng em sẽ tròn đầy nhé em gái!
HUG
chị ơi bài này ý nghĩa thật đấ hihi, có khi em fải xin từ chức ko dám làm loại fụ nữ thứ 3 bên nhà em nữa đâu hihihi,
Trả lờiXóaBài tổng kết kinh nghiệm đây, hic. Đoạn đường dài đã qua, phù ù ù
Trả lờiXóa