Thứ Hai, 24 tháng 8, 2009

TIN Ở HOA GÌ? hay là CHUYỆN LỘ HÀNG TRÊN MẠNG

Những năm sau này  trong nhân gian hay xài cụm từ "tin ở hoa hồng" với hàm nghĩa tin ở những điều rất con người, rất chân thành, thương yêu đến cùng.

Cứ chiểu theo đó, không bao giờ nên xem mấy anh dân IT làm quản trị mạng blog là "hoa hồng".

Dân chơi blog lắm phen dở khóc dở cười vì tin hoặc ngây thơ tin vào các chức năng được quảng bá của phầm mềm blog. Đặc biệt tai hại là các chức năng liên quan tới đảm bảo hạn chế phạm vi bí mật thông tin được trải ra trong entry, cmt.

Hồi bên YH 360 mấy người bạn tớ đã lập các nhóm bạn F1 để khoanh vùng người đọc entry bí mật nào đó. Rốt cuộc hết hồn khi thấy sớm mai kia vài người "không nhiệm vụ" vào cmt tranh luận tè le, thậm chí là gay gắt vì đụng chạm. Kiểm tra lại, rõ ràng đặt chế độ hạn chế đàng hoàng. Phát hiện nguyên nhân hình như là bạn đó đặt nhóm nọ xéo qua nhóm kia. Một người liên quan tới vài nhóm. Nên khi bạn có loại trừ nhóm nào đó, thì họ lại vẫn vào cmt được trong ẻn "mật" vì họ còn có mặt ở nhóm không bị hạn chế. Nghĩ cho cùng, đó là do bạn mình không hiểu chức năng loại trừ "không tuyệt đối" của YH 360 mà thôi.

Chức năng Igno của YH360 cũng tương tự như block ở Multi, Yahoo Profile hay "sổ đen" ở Plus, đều có nghĩa là chủ nhân blog cấm quyền đọc, cmt hay gửi mess, add của người bị đưa vào diện "cấm chỉ bén mảng" vì gây phiền hà, hoặc có lối hành xử khác với nhu cầu giao tiếp của chủ blog.

Hồi bên 360, ai cũng kêu trời vì igno chả giải quyết cái quái gì. Sang YP thế nào thì tớ không biết vì tớ không xài bên đó, bên Plus thì hình như chức năng đó cũng có hiệu quả cấm cmt và spam thật. Còn với Multi, bà con loan truyền, hễ không muốn các thành phần "ngoài mục đích giao lưu blog" vào spam chuyện chính trị trên giời, spam sex, quảng cáo nước hoa vẩy cống... thì chỉ cần block đi là OK.

Tớ cũng xài block với một số blog spam quá mạng các thông tin chính trị kiểu bôi dở đen dở trắng, các blog hay cãi vã chửi bới, trai gái loạn xạ... Yên được ít bữa. Gần đây, phát hiện ra một số blog đã được loại trừ cứ tò tò vào nhà tớ và... vào sâu. Rốt cuộc hiểu ra là dù đã block, song họ vào theo chế độ là Friend của bạn nào đó trong FL tớ. Chả thèm xài chức năng này nữa. Coi như mấy lời khuyến cáo khi bạn sử dụng chức năng block như không liên hệ nọ kia, không đọc, không nhận mess... của các đối tượng bạn không muốn... chỉ là trò nhảm của Mul loè mà thôi. Cũng kệ nó vậy! Mình chỉ không thích giao tiếp chứ có phải đóng để chửi họ đâu mà sợ đại chiến. Về FL, rút kinh nghiệm từ YH 360, tớ để tuốt tuột là friend, mục đích là đỡ phải băn khoăn đóng rồi, chưa đóng thông tin. Đôi khi cũng muốn vặn nhỏ phạm vi chia sẻ song nghĩ cảnh lại chả tin mấy anh IT được, cứ nín cho lành. Thậm chí đi mấy nhà bè bạn thông báo là để chế độ chỉ F đọc, thậm chí nhóm nhỏ đọc, tớ cũng cảnh giác cmt sao cho nó chánh trực, đề phòng trường hợp hoặc Mul lên cơn mở toang hoang hết ra, hoặc bạn tớ lại làm quả hết bí mật thông tin, mở tung ra public thì tai bay vạ gió oan gia. 

Ở Plus, tớ có blog vốn là chỗ cất đồ trong cơn di tản tùm lum từ YH 360, dần dà thêm bè bạn chia sẻ vui buồn dí dủm. Dù là sản phẩm hàng nhái của dân VN, gần đây tửng lên bờ xuống ruộng, nhóm điều hành thì lâu lâu cũng làm vài trò gây mất niềm tin của blogger, song bạn bè vẫn khen plus có ưu điểm là cho phép không những đặt chế độ riêng tư, hạn chế phạm vi cho từng entry, mà còn có thể đặt cmt là bình luận riêng chỉ dành cho chủ khách riêng tư với nhau, hoặc công khai cho cả làng đọc. Với tiện ích này, bà con làng plus chủ động nay riêng, mai chung tình cảm các kiểu. Rất tế nhị nếu bạn không muốn các entry hay cmt của bạn bị đám đông soi mói và xì xào loạn xạ - chỉ dùng bình luận riêng hoặc lập nhóm nhỏ, cực nhỏ đọc entry là chắc dạ.

Thế mà vẫn quá là thiệt hại cho dân tình plus vì tin ở "hoa hồng IT". Vừa hôm trước, khoảng 12 giờ đồng hồ liên tục, chả hiểu quản trị plus làm ăn thía nào mà bà con được phen hết hồn, khóc dở mếu dở. Chả là bao nhiêu entry đặt chế độ chỉ riêng chủ nhân đọc, gửi gắm bao nhiêu bí mật tối thượng của cuộc đời thực, cuộc đời ảo bị phơi ra public hết trơn. Sự vụ chỉ bị phát giác khi một số bạn tá hoả vì những entry đã khép kín cõi lòng lại nhận được đùm đề cmt từ lâm li đến rùm beng. Một vài nhà đã ngưng blog, hoá ra chủ nhân vẫn viết riêng tư, và than ôi, y như "chết rồi" mà còn "cài bom hẹn giờ" cho nổ tung thiên hạ vì lòng dạ trải ra thật đến có thể tự tử vì lộ toẹt. 

Nhẹ hơn hay sao nhỉ? Một số danh sách bè bạn thân, tức là nhóm được vào vòng nhỏ để đọc các entry nào đó, bị thay bằng những gương mặt lạ hoắc. 

Bà con cuống cuồng tìm cách... chạy làng. Lưới bạn nào dễ bỏ. Trước mắt là đành ém kỹ các entry cá nhân bằng cách xoá khỏi plus, coppy ra máy rồi tuỳ cơ tìm chỗ cất. Còn lo nếu một ngày đẹp trời các bình luận riêng bị mở ra tơ hơ thì  chả hiểu những chuyện gì sẽ tới. Một mạng xã hội với những con người thực giao tiếp, sẻ chia sâu sắc có phải là chỗ sẽ trơ như đá, yên như núi dù vật đổi sao dời đâu.

Không nói thì chúng ta cũng hình dung được những hệ luỵ gì về giao tiếp, về bí mật đời tư khi quyền bảo mật thông tin cá nhân bị xâm hại.

Vậy mà hình như đến giờ này ông Plus vẫn chả có nhời gì giải thích hay cảm phiền bà con cả. Không hy vọng ông xin lỗi và có xin lỗi cũng chả giải quyết gì. Có điều nạn nhân ấm ức vì chả lẽ chỉ vì chơi free mà phải lãnh quả đắng này ư? Đằng thằng ra, nếu chúng ta có chút quyền pháp lý nào đó, thì chắc chắn khẳng định  là "bị ngược đãi tinh thần" nặng.

Tớ cũng hên là mọi entry bên plus để ở chế độ public triệt để vì không dám xài bất kỳ tiện ích hạn chế nào nên vô sự vụ này. Cũng không còn ngạc nhiên về cách làm ăn xem thường người sử dụng mà người ta đang cay đắng bảo là lối "tư duy Giao Chỉ ngón chân cong".

Nhưng nhìn chung, tớ không thể trao hoa hồng cho mấy anh IT blog được.

Viết ra để bè bạn cảnh giác thôi.

 

Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2009

AI GÒ NỒI, GÒ XOONG KHÔNG !!!!!!!!!!!!!!!!

P/S:  Lại là một bài trong Chuyên san Mùa Cưới 2009... Thuộc seri bài viết về quan hệ hôn nhân trong những năm đầu sau kết hôn. Sự thật rất gần, nằm ở đâu đó

Dì Liên chở hai mẹ con đi chơi nhân dịp bố vắng nhà. Mẹ cháu phải nhắc: Phóng vừa vừa thôi, dì đang chở toàn bộ gia sản của  bố cháu có sau chục năm cưới vợ đấy. Mẹ cháu với bố cháu chỉ là đôi lọ gốm mộc được tôi luyện qua lò lửa hôn nhân thôi, nhưng cháu là hàng pha lê dễ vỡ, dì không đền được đâu. Dì ta cười khì khì hỏi: Thế không tính mấy cái bát mẻ với nồi méo, vung kênh à?

 

À ừ, bát vỡ bát mẻ thì phải vất đi chứ, nhưng sau đó luôn rút kinh nghiệm để càng ngày càng hạn chế chuyện vỡ chuyện mẻ. Còn nồi méo vung kênh thì phải gò dần cho nó hết méo hết vênh chứ. Tháng sau dì lấy chồng rồi dì sẽ hiểu gần chục năm rồi mà bộ đồ gia dụng nhà này còn được như thế là hơi bị hiếm đấy. Bảo tàng có trả giá cao ngất ngưởng chưa chắc bán đâu. Giờ chúng thành nhân chứng cho chuỗi ba ngàn sáu trăm ngày bố mẹ cháu chắt chiu hạt gạo, ngọn rau nuôi nhau và nuôi cháu.

 

Cô dâu mới hồn nhiên lắm, cứ tưởng với hành trang có công ăn việc làm ổn định, vốn nữ công gia chánh đủ dùng và một tình yêu ngùn ngụt là đủ để vào vườn hoa hôn nhân hưởng hạnh phúc. Để vườn mát mẻ bóng cây và hoa khoe hương sắc chả đơn giản đâu.

 

Nhớ hai năm đầu, cả hai vợ chồng chị đều lương ba cọc ba đồng, chưa biết làm thêm, tháng nào cũng phải bàn nhau đề phòng cuối tháng viêm túi. Chị không gội đầu ở hàng. Anh khổ sở cai thuốc. Mỗi khi hết tiền ngại nhắc chồng, chị cứ ráng vay mượn để bù trì. Rồi một hôm kẹt quá giục chồng đi vay hộ, chồng bảo: “Anh biết làm thế nào, đã đưa hết lương còn gì, em lo đi chứ”. Chị tức nghẹn trong ngực, vì chồng “vô trách nhiệm”. Nhưng từ sau thấy anh đưa tiền tháng trội lên. Hoá ra anh không vô tâm, đàn ông ngại vay mượn nhưng lúi húi xoay việc làm thêm để vợ đỡ đau vai. Mãi sau nghe anh tâm sự với bạn rằng hai vợ chồng có giận nhau gì chứ chưa bao giờ cãi cọ chuyện tiền bạc, chị mới thấy bõ công mình nín nhịn.

 

Nhưng cũng chẳng phải hai bên cứ nín, cứ  nhịn là ổn thoả đâu. Sự im lặng ngấm ngầm có khi tích lại những cặn lắng giận hờn chả khác gì bom hẹn giờ. Một hôm vợ chồng to tiếng, anh ném vỡ tan hũ thuỷ tinh đựng đường. Chị sốc vì chồng quá vũ phu, thô thiển, chả nói chả rằng bưng con mới hai tuổi và túi quần áo đi luôn. Hai mẹ con tá túc ở căn hộ bỏ không của cô bạn. Đêm nào con ngủ rồi mẹ cũng khóc. Nhưng vài ngày chị dần bình tĩnh lại, thấm thía nỗi buồn vợ chồng chia lìa và thấy còn cần nhau. Ông ngoại tình cờ biết chuyện đã tìm ra hai mẹ con, cử dì tới đón về, dì còn nhớ không. Rồi anh lên đón hai mẹ con về, rồi nguôi ngoai. Phàm cái gì lần đầu cũng dễ nâng quan điểm lên như thế chứ sau quen dần thì lại nhún nhường cho êm việc rồi lựa lời nói sau. Nghĩ lại, đúng là mình đã vội vã, nhớ chuyện cô bạn cũng vì cãi nhau với chồng khi con ốm, bỏ về ngoại và cứ thế đi đến ly hôn đấy.

 

Những ngày vừa cưới, cứ nghĩ sẽ hoà nhập nhanh lắm, mình lấy nhau vì tình cơ mà. Hoá ra cũng đủ thứ vênh, vênh ngay từ những thứ tưởng nhỏ nhặt như sở thích cá nhân chẳng hạn. Anh thích nuôi mèo, chơi chim cảnh. Chị nơm nớp lo có bầu mà nhỡ lông mèo rơi vào thức ăn là sẩy thai như chơi. Rồi con nhỏ nuôi mèo trong nhà cũng dễ bệnh hen. Chim chóc cũng khiến chị bực vì chồng luẩn quẩn với chim chả buồn đưa vợ đi đâu chơi nữa. Ngược lại, sở thích của chị là gặp gỡ bè bạn, nấu cháo điện thoại cũng bị anh ghét cay ghét đắng.

 

Đến lúc chị nghén, tâm lý càng bức bối. May là anh thương con nên chiều lây cả vợ, nhường nhịn vô điều kiện. Sau lâu dần thành nếp, hai bên nhìn nhau mà nhường. Cái gì không trùng được thì anh chủ động “thả” cho chị được thoải mái. Cũng lắm lúc anh càu nhàu nếu chị quá đà, nhưng ngay sau đó chị cũng hiểu và điều chỉnh dần vì cũng sợ anh… xiết chặt tự do thì nguy. Chị biết cả cách rang cám chim cho chuẩn để cần thì giúp chồng. Món trứng tráng anh không thích cho gừng, chị liền chia đôi ra, rán phần gừng sau, phần cho anh trước. Tinh tế yêu thương hoá ra từ nho nhỏ quan tâm chứ chả ở đâu xa.

 

Hồi chị đi học thêm chuyên môn buổi tối, cũng vì vợ chồng vênh sở thích nên sau giờ học hay la cà đi uống nước, ăn tối, buôn chuyện với bạn bè chán mới về. May là anh không có tính gia trưởng và hiểu rằng vợ chỉ ham vui chút thôi chứ không phải dạng đua đòi hay bội tình nên chỉ nhắc khéo: “Em về ăn cơm, bố con vẫn chờ đấy”.

 

Thực ra anh dì cũng buồn và ức chế lắm, không nhờ mấy người bạn tốt khuyên nhủ khéo anh đã chẳng trụ nổi trước sự vô tâm của chị. Sau anh bật mí rằng được một người bạn biết xem tuổi phán: Vợ anh tuổi này tốt tính nhưng tự quyết, bướng lắm. Nhịn đi vì con thì sẽ ổn cả, không là tan nát. Thế là anh nhịn và hy vọng sẽ có ngày vợ hiểu ra. Đến giờ lời phán ấy và gương nín nhịn của chồng đã thành lời nhắc nhủ nằm lòng để chị noi theo, tự sửa mình. Có chồng là bóng mát vị tha che chở còn mong gì hơn nữa.

 

Có con là niềm vui nhưng cũng thêm lý do để bực mình. Xoay quanh con là một núi việc không tên, nhất là khi con ốm đau, vợ chồng cứ rối ren lên rồi dẫn đến to tiếng. Chưa kể cách nuôi dạy con bố mẹ tiếp thu từ sách báo chưa hẳn trùng với kinh nghiệm của ông bà nội ngoại. Rể không đồng ý với nhà vợ, dâu ngầm phản ứng mẹ chồng. Không dám cãi nhưng vợ chồng lại phải khéo léo hợp sức để ông bà hiểu mà chăm cháu cho hợp lý. Chồng động viên vợ cháu kiềm chế chứ vì xót con cũng lắm phen tự ái ông bà lắm. Rồi nhờ mềm mỏng hợp tác mọi việc ổn thoả, thoát vụ vì cùng yêu con mà sứt mẻ tình cảm vợ chồng, dâu rể.

 

Cuộc sống gia đình bao nhiêu là điều phải tính tới, phải  “rủ rê” nhau làm đôi bạn cùng tiến. Hai bên phải lựa ý nhau, học cách nói lên điều mình mong muốn để cùng sánh vai vượt qua thăng trầm tới đỉnh hạnh phúc dì ạ. Chung vai và đồng lòng thì bể Đông cũng tát cạn. Chẳng thể nói mạnh hay tự tin ta hay hơn rồi mà lăm le cải tạo bạn đời cho thành phiên bản hoặc… nô tỳ của ta. Những vụng về cả hai bên phô ra trong những năm đầu, không kiên nhẫn nhịn nhường chờ đợi thì chắc hôm nay anh chị đã trôi mỗi người một dòng rồi.

 

Cám ơn dì vì khi bão tố nổi lên đã nhận ra để nhắc “không có người đàn ông nào tốt hơn dành cho chị đâu”. Giờ thì chị thừa nhận rằng không bao giờ đổi bố con cháu lấy bất kỳ điều gì đâu, dù tháng năm trước mắt còn dài và chưa thể lường hết gian nan. Đã có một bộ nồi vung trải qua gượng nhẹ được tròn khít như hôm nay, tin rằng anh chị của dì sẽ còn tiếp tục biết cách đi tới bến bình yên. Dì và chú Hải đã chứng kiến nhà cháu, lẽ nào chịu thua?

Thứ Bảy, 22 tháng 8, 2009

THƯỚC DÂY TRONG MẮT

Một cô nàng quá kén chọn, nay chê lùn, mai chê cao, ngày kia chê tóc bồ cào rễ tre... thì sẽ bị nguýt ngấm nguýt ngầm là nó có thước dây trong mắt. Ý nói là quá cành cao õng ẹo và so đo kén cá chọn canh...

 

Nàng mà nghe được thiên hạ đàm tiếu thế, nàng giận đấy, nàng ức đấy.

Nào phải chỉ nàng, thiên hạ ấy mà, ai cũng có thước dây trong mắt khi soi xét xung quanh. Ít ra là 1, nhiều ra là... nhiều.

Có người dùng một thước đo cả thiên hạ lẫn mình, vậy lại công bằng. Có người lấy thước khít khao đo mình, lấy thước xông xênh đo đời. Lại có người làm ngược lại. Phức tạp lắm, không phải cứ theo tiêu chuẩn quốc tế như thước dây hàng thợ may, thợ mộc đâu.

Chưa kể, mỗi cái thước dây cũng chả cố định đơn vị đo. Tuỳ theo trải nghiệm sự đời, theo hoàn cảnh sướng khổ, thênh thang hay đày đoạ, theo giời nắng, giời mưa hay giời râm có gây stress hay gây ... hớn hở mà cái thước co giãn như làm bằng cao su.

Hễ co giãn tùm lum đến độ chả ai hiểu nổi, thì chủ nó bị soi là có tính "đồng bóng". Hễ cứng đờ nghiêm luật bất kể nhân gian thì chủ nó lại bị nhìn là bảo thủ, hẹp hòi chứ ít khi được gán mỹ từ như thầm tự nghĩ "có lập trường", "có bản sắc".

Mềm mại thả ra cho thước tự điều chỉnh theo dòng đời khéo lại hơn. Cái đó gọi là biết mình biết người chăng? Hơi là khó! Tốt nhất cứ là có đủ các cung bậc trên kia nữa cho đời vui vẻ.

Tự dưng nhớ cái cụm từ "thước dây trong mắt" mà ngày xưa có người gán cho mình. Hàhà. Cũng vui. Thế là thử nghĩ về nó xem sao. Tự nghĩ xem cái thước dây trong mắt của mình nó đang thế nào rồi sau bằng ấy năm.

Đại khái thế. Đọc chơi, chớ luận!

 

Thứ Sáu, 21 tháng 8, 2009

NHỮNG DÒNG SỐNG KHÁC...

Những sự kiện tình cờ của cùng một ngày khiến mình suy nghĩ nhiều về những điều tưởng đã hiểu từ rất lâu, tưởng đã biết cách chấp nhận những khác biệt thực có của cõi đời từ rất lâu.

Câu chuyện gợi mở những ẩn ức chưa bao giờ được nói ra, găm chặt xót xa cho một nền văn hoá rực rỡ nhiều lúc bị xem là "đối kháng". Chuyện va chạm giữa nền văn hoá ấy và nền văn hoá "chính thống" có một chiều dài lịch sử xa xăm.

Ngày ấy, cách đây vài năm, cơ hội làm việc cho mình chứng kiến, cho mình trải qua cú sốc khi tìm hiểu một cấu trúc chế độ mẫu hệ đặc biệt ở ngay rất gần "đường quốc lộ" xuyên Việt. Cảm giác xót xa cho những mất mát văn hoá của một cộng đồng và  những dòng chảy ngầm mãnh liệt trong đời sống ở đó, sự phản kháng có tính chất hệ thống, đầy hiểu biết thực sự về vị thế, về khát vọng, về cơ hội và tạo ra cơ hội của những con người ở đó. Rất khó khăn để được họ hé mở thế giới tưởng như khép kín ấy. Cách họ thích ứng với "nền văn hoá chung - chính thống" là sự mềm dẻo gấp nhiều lần bàn tay múa của nàng Apsara. 

Cho tới hôm nay, câu chuyện tình cờ khiến mình quá xúc động. Những nhân vật chủ chốt của cộng đồng gửi lời hỏi thăm mình qua người bạn blog. Không nghĩ rằng vài cuộc trò chuyện thoáng qua từ 5 năm trời trước với mình - một kẻ thuộc cộng đồng "đối kháng tiềm ẩn" với họ, về những tổn thương của dân tộc họ, lại được họ ghi nhớ lâu đến thế. Mừng một chút khi nghe anh bạn nói: gần đây hiện trạng cũng được cởi vòng thít ít nhiều. Đọc đoạn này, bạn có thể hơi khó hiểu, song mình không thể nói rõ hơn.

Vài hé lộ của người bạn trong FL khiến mình suy nghĩ về thân phận con người trong những biến động nổi và chìm của xã hội những thập kỷ qua. Vẫn biết trải nghiệm và ký ức là dòng sông ngầm giày vò, day dứt cả hiện tại và tương lai của những kiếp người. Người bạn mình làm một blog tràn ngập nội tâm. Đến mức, mình nghĩ rằng, không bao giờ nên tìm hiểu về đời thực của bạn ấy. Làm vậy là vô cùng thiếu tế nhị. Những kiếp người với quá khứ trải nghiệm khác biệt đến nghiệt ngã về mặt xã hội đang tồn tại quanh ta. Lưới blog không chỉ quanh những người tương đồng với mình, còn trải vào miền đất một thời chưa xa là thể chế khác. Qua giao lưu, mình hiểu ra chính trị đôi khi vẫn ẩn hiện rất thực trong những phận người như thế. Nếu mình ghét những thứ "chính trị chửi đổng" la liệt trên thế giới ảo này, thì lại quá xót xa khi nhận ra những mất mát mà thế hệ ta, và rất có thể cả vài thế hệ sau đó không đáng phải gánh chịu như di chứng thế. Mong rằng khi bạn đọc những dòng này, bạn sẽ nhẹ lòng hơn nhé, dù có lẽ tôi còn phải lắng nghe nhiều nữa để hiểu được thêm...

Và những khác biệt rất đời thường trong  những lớp phụ nữ sau tuổi mình không nhiều. Nàng đang trải qua những xáo động mang tính "quy luật lứa tuổi" mà đàn bà nào cũng sẽ tới, sẽ qua. Mình cũng từng qua đoạn khó khăn đó. Cách nhau chả xa lắm, cụ thể là 7 tuổi thôi, nhưng gắn với bước vận động xã hội từ bao cấp, khép kín đối với các giá trị cá nhân, chuyển sang mở và giá trị cá nhân mỗi lúc được nhận thức rõ hơn, ứng xử của nàng và lứa của mình khá khác, dù xét về hoàn cảnh sống thì chả khác nhau nhiều và vẫn có thể tìm một tiếng nói sẻ chia chung. Cứ dòng biến động ấy mà tính thì thế hệ 8x, 9x khác đến "chóng mặt" và nếu con người làm mẹ là mình không mềm mại nhận ra sự khác biệt rất logic của lớp đi sau, sẽ sốc vỡ tim vì con có ngày. Cứ nghĩ, lúc ấy có vỡ là tại vỏ cứng quá, chớ kêu oan.

Một câu chuyện nữa với người bạn liên quan tới nhận thức chủ quan của người sản xuất và nhu cầu thực của khách hàng trên thị trường truyền thông. Người sản xuất "tưởng", trong khi thực tế lại đã "khác" và thậm chí "ngược lại". Vậy mà một hiện trạng phổ biến ở ta bây giờ là người làm thì đoán là chính, không nghĩ việc đầu tư dù nhỏ để biết được thực trạng khác biệt của chính khách hàng - Thượng đế của mình.

Nhớ câu "ếch ngồi đáy giếng tưởng Trời bằng vung". Thí dụ và suy nghĩ chiêm nghiệm thì vô cùng...

Yêu cuộc đời này vì những mới mẻ ấy khiến ta còn biết đau, biết yêu thương, chia sẻ với những khác biệt đến sững sờ. Luyện một khả năng chấp nhận sự khác biệt của người khác ngay trong gia đình, ở cơ quan, trong cộng đồng gần xa... là kỹ năng sống còn và học đến mãn kiếp chưa xong. Nhưng nó làm cho mình luôn mới mẻ, háo hức... luôn luôn. Nó cũng làm cho lòng mình đôi khi trĩu nặng tưởng chừng như vô nghĩa, phù phiếm nhưng thực ra lại là những gợi mở quý giá để quay về mà biết nâng niu, trân trọng những giá trị gần gũi bên mình. Luôn là thế! Ít nhất là với mình.

Thứ Năm, 20 tháng 8, 2009

CHIỀU QUA PHỐ

Chơi từ lưng chiều, sau khi đã xào xáo xong mâm cỗ chờ ngày mai đón người soi mói. Hì. Tự cho nghỉ, tự cần dừng lại, dù không thở phào gì sất. Đường còn lầm lũi. Lạc quan tếu chi cho... hỏng đời.

Định về sớm tẹo thì trời bập bùng mưa gió. Một ngày thu nắng như hạ, mưa như bão. Nhưng là thứ hạ rớt.  Nắng xói "rám trái bòng", xuyên táo áo quần, nóng như nung nấu gì đó nhưng không bỏng rát, không vã mồ hôi. Mưa ầm ĩ réo rắt mà ngắn ngủi, không kịp ngập phố. Chát chán tay với chị bạn quý, kéo rèm nhìn xuống đường. Phải về thôi, về để hưởng hơi phố mát trong náo nức thế kia.

Dọc đường từ cơ quan về, lạ thế, tan tầm mà không tắc, hoá ra dân tình nhao về hết từ lúc sắp giông. Người Hà Nội sợ mưa gió lắm rồi, từ tháng 11 năm ngoái đến giờ, chớm gió mang hơi nước, chớm mây, sấm, chớp là chuồn hết. Chả sếp nào cau mày. Thành lệ mới của công chức.

Một cầu vồng cực kỳ hoành tráng và rõ nét bắc cầu Nam Bắc thành phố. Đi gần hết phố Liễu Giai mà như chả tiến được bước nào so với cầu vồng. Bên kia cầu vồng, phía trung tâm thành phố, vẫn là mây sũng hơi nước, thế mà bên này lại là mặt trời chiếu mạnh mẽ như thể... sống gấp. Thứ nắng le lói mà ào ạt ấy khiến vòng bánh xe mình lăn chậm hẳn. Chủ nó muốn tận hưởng một chiều sau cơn mưa đẹp hiếm hoi.

Về qua BigC, chạm ngã tư cung Mỹ Đình, choáng vì khung cảnh mây trời. Dừng lại, chộp lia lịa những vầng mây đang chuyển sắc rõ rệt. Chả biết tả thế nào nữa. Bạn nhìn ảnh thì biết (xem thêm trong phần ảnh của blog). Rất nhiều người dừng lại để chụp. Vậy là mình không lẻ loi trong guồng đời nháo nhào cuộn cuồn.

Hiếm chiều nào Hà Nội đẹp đến thế, thanh bình đến thế. Không tắc đường, không ngập ngụa  nước thải và rác rưởi thường thấy sau mưa.

Hà Nội đẹp thế, chả có lý gì mình không vui. Kệ xác cái sự đời. Hạ quyết định dù về nghe con có trò gì lôi thôi cũng không thèm cáu. Hì. Hạ mất công! Hôm nay nó không gây ra gì cả.

Cơn nghiện viết nổi lên dù ngại quá vì bao nhiêu sẻ chia, cmt của bè bạn còn chưa kịp trả lời. Ích kỷ nhỉ, chỉ biết sướng mình thôi. Xin lỗi tất cả nhé. Mình sẽ...

 

 

Thứ Ba, 18 tháng 8, 2009

DUYÊN PHẬN @

P/S:

Đây là entry mở đầu loạt các bài nhà Chuồn viết trên cuốn Mùa cưới 2009 do nhà xuất bản Phụ nữ ấn hành.

DUYÊN PHẬN @ là phóng tác từ một mối duyên lành trong lưới bạn của chúng ta. Tên nhân vật chính và địa danh, sự kiện có ít nhiều thay đổi.

.

Lời cầu hôn của  anh đúng là có một không hai:“Cưới đi em ơi, anh gần thủng túi vì tình phí rồi!”.  Tôi vâng cái roẹt vì cũng y như chàng, được bao nhiêu lương bổng cứ lúi húi quy ra tiền internet với điện thoại hết. Cưới thôi, cưới để chấm dứt quãng thời gian yêu đương lãng mạn thời @ hôn bằng… ngón tay gõ chữ nhiều hơn môi kề môi.

.

Quen nhau qua một cú click chuột vào blog. Lời qua câu lại trên chat, email với blog hai năm ròng thì bọn tôi kết nhau như dính keo 502. Sau ba lần chàng bay ra Thủ Đô offline và một lần tôi nhân chuyến công tác vào tận nơi để biết cửa biết nhà, cho chắc chuyện chàng chưa vợ thì diễn ra vụ cầu hôn trên. Cô gái Hà Thành (là tôi) nhận lời về làm dâu tận miệt vườn Cần Thơ.

 

Thế là chấm dứt cảnh bố mẹ la lối, lo lắng con cái tuổi yêu đương gì mà chẳng thấy hẹn hò, cứ đi làm về là chúi mũi vào máy tính. Hai tay  lướt chữ lúc rộn rã như dệt cửi, lúc thì lên cơn gõ bồm bộp như muốn chặt gãy đôi bàn phím. Mặt mũi hôm thì tươi như hoa, hôm thì chả ai làm gì cũng chằm bằm, héo quắt. Bố mẹ nào biết yêu qua mạng nó thế, vui buồn xa xôi chi phối như ma làm.

 

Có mạo hiểm không đấy? Mới gặp nhau có mấy lần, hiểu nhau nhiều chưa? Ở ngoài chạm mặt suốt ngày còn chả ăn ai nữa là… Mấy đứa bạn nghe tôi thông báo chuyện quyết cưới cứ nhặng cả lên khiến tôi cũng  ngại. Đôi bên phụ huynh thì ngạc nhiên quá vì chả thấy chúng nó yêu đương bao giờ mà đùng đùng dắt nhau về ra mắt với đòi cưới. Đành nói dối rằng chúng con quen nhau qua công tác. Chàng kỹ sư tin học ở Cần Thơ tới lắp máy tính cho lớp học của cô mẫu giáo ở Hà Nội ạ. Rồi bố mẹ cũng đành gật đầu cho con gái lấy chồng xa lắc dù trong lòng canh cánh lo âu.

 

Những người “ngoại mạng” thường cho rằng việc làm quen qua Internet là phù du, liều lĩnh. Nhưng cư dân mạng chúng tôi thì đã quen với những mối tình sét đánh từ màn hình và việc Internet kết trái lành hôn nhân không còn là điều hiếm. Quan trọng là mình có ý thức nghiêm túc về tình yêu và đủ chín chắn để lựa chọn cho đúng đắn. Quả là trên mạng người ta dễ nói dối hơn, nhưng cũng khó mà nói dối dài dài. Mạng lại có lợi thế là nơi con người ta có thể bộc lộ tâm tư tình cảm thoải mái hơn, bởi vậy có nhiều cơ hội để hiểu ngóc ngách tâm hồn nhau hơn. Internet đã khiến hai chúng tôi kẻ Bắc người Nam vẫn có thể “gặp” nhau hàng ngày để chia sẻ tìm hiểu và nhận ra đó chính là “một nửa” của mình.

 

Đám cưới mạng của hai đứa tôi hoá ra vô cùng rôm rả với những thông tin loan truyền theo tốc độ tên lửa. Bạn bè gần xa náo nức tính toán cách hỗ trợ cô dâu chú rể và đi dự đám cưới. Bạn trên mạng của cô dâu cũng chính là bạn blog của chú rể. Nhà trai ở xa xôi quá, chỉ có bố và một bà cô đại diện gia đình. Thế là nhóm bạn blog ở Hà Nội không chỉ giúp thu xếp nơi ăn chốn ở cho nhà trai, giúp chú rể chuẩn bị đồ lễ ăn hỏi, đồ cưới mà còn tham gia vào đoàn nhà trai đi đón dâu cho xôm tụ. Rồi diễn biến của hôn lễ được cập nhật liên tục lên mạng, y như kiểu cầu truyền hình trực tiếp vậy. Khi đoàn đưa dâu về nhà chồng, các bạn blog phía Nam lại sắm vai nhà gái. Có mấy blogger Hà Nội theo vào tận Cần Thơ dự đám cưới thì tuần trước vừa đóng vai nhà trai, tuần sau đã “hóa thân” thành nhà gái.

 

Hai họ dự cưới thắc mắc quá trời vì sao cô dâu chú rể ở xa mà đông bạn theo đám cưới thế.  Thú vị quá, y như câu chuyện bà tiên hoá phép hết cả ruộng bắp cải thành những người tuỳ tùng đi dự đám cưới Hoàng tử và Lọ Lem vậy. Đã thống nhất là dù trên mạng gọi nhau bằng những tên nick name dạng Chuồn Chuồn, Chim Xanh, Củ Cải Đỏ, Violet, Gà Cụ… thì khi đến đám cưới nhất định phải cố mà nhớ gọi nhau bằng tên thật kẻo lộ hết thân phận. May thế, không ai buột miệng gọi tôi là Hải Cẩu Mũi Hếch và chàng là Chuột Râu Cong.

 

Món quà đặc biệt ngày cưới mà hai vợ chồng tôi chung tay “tự tặng” mình chính là “toàn tập” các bài viết trên blog, các đoạn chát, các email  giận hờn, yêu thương ngập tràn được đóng gáy nhũ để trang trọng trên giá sách làm bằng chứng cho một tình yêu có thật. Tụi bạn hội blog dặn ngày thôi nôi em bé nhất định phải có con chuột vi tính trong những món đồ để bé lựa chọn tương lai và nhớ đặt tên thân mật ở nhà cho bé là Blog. Chồng tôi ghé tai vợ bảo sau này con mà chơi vi tính thì phải giám sát kỹ, kẻo nó lại tìm vợ trên nét thì… nguy to. Có phải ai “bị lừa” trên net cũng may mắn gặp tình yêu lớn như anh đâu.

 

Chồng ơi, thì nhờ cầu internet nối duyên ta nhưng cũng như vô số cách làm quen khác, chỉ tình yêu chân thành với niềm tin tròn đầy mới tới mái ấm bền lâu chứ. Mai này khi con lớn, nếu ta lại có nàng dâu từ net thì cũng là điều rất thú vị như truyền thống gia đình thời @ ấy nhỉ.

 

Nếu không có Internet, em vẫn lấy chồng, sinh con, nhưng để có một ông chồng hiểu em thế này thì chắc khó hơn nhiều! Cám ơn mạng, cám ơn blog – bà mối công nghệ tuyệt vời!

Thứ Hai, 17 tháng 8, 2009

NÀY KU THỐNG!

Chị AT mà không ráng viết một entry dành cho Ku thì chị quá tệ.

Ngày ấy lưới 360 của chị em mình còn mới lắm, trong veo. Chả nhớ vì sao quen Ku Thống, qua nhà chị Tào Lao (mẹ nuôi của Ku) hay nhà nào. Chỉ biết lần đầu tiên vào nhà em là đọc bài em viết về cha, người hùng của em. Rồi nó tót qua nhà chị Chuồn, nó làm mưa làm gió. Có những entry sau một đêm chị thức dậy thì tới... 50 cmt vì nó gọi bạn bè tới buôn ở đó.

Nó là thằng Ku lắm tài nhiều tật. Nó rất lợi khẩu, lợi đường chữ nghĩa. Chị còn chưa biết viết blog thì nó đã dông dài bốc phét. Nó nghiện blog đến hỏng bét lắm đường. Thức với blog đến sinh bệnh trong người.

Rồi nó làm chị giận, giận lắm. Giận vì mất niềm tin vào thằng ôn con đã lừa tình trắc ẩn của chị để nghịch dại. Rồi chị không nhìn mặt nó nữa. Rồi nó biết nghĩ lại, nó xin lỗi, nó nhờ bè bạn nói giùm mà chị không hết giận. Nó dùng blog dỏm nào add lại mà chị phát hiện là chị xoá lập tức. Rồi nó dại quá, có lúc nó chắc vì tức mà nói xấu chị đấy nhá Ku. Giờ nhớ lại, vẫn coi em là thằng em khờ thôi.

Dần dà, nó gọi điện, chị cũng nghe, không khiến nó bù đắp lại, mày cứ giữ lấy, bao giờ học nên người cho khỏi phụ lòng chị thì hẵng nói. 

Lâu nó gọi điện đột xuất vì nó chợt lo hay chị ốm, chị mệt, chị căng thẳng chuyện gì.  Ngày nào sinh nhật chị, dứt khoát nó sẽ gọi điện, nhắn tin từ sáng tới khuya.

Nó rón rén gọi chị chat, chị nó trả lời ơ hờ, nó bảo chỉ muốn hỏi thăm sức khoẻ anh chị và hai cháu An thôi.

Một đêm giao thừa, nó vì ngượng chi  đó với gia đình, ở lại Sài Gòn, không chịu về quê. Bạn bè khuyên cỡ nào cũng không nghe. Vừa thương nó đơn độc, vừa giận thằng dở hơi gàn quá độ.

Nó vẫn thế, nó là thằng Ku Thống tình cảm đầy mình, lãng tử và bạt tử.

Nhớ những câu chuyện vừa khờ khạo, vừa anh hùng "rơm", xen láo nháo và hối hận của nó mà muốn khóc. Cái thằng Ku khờ!

Rồi đùng cái nó đi. Cái thể phách còm ròm hình như sau này có khá hơn chút ít đã gặp nạn, tinh anh đã bay về trời. Cũng xong một kiếp người nặng đủ thứ nghĩ suy trăn trở của Ku.

Đấy, mày cứ doạ chị em đau lắm, khéo em chết. Giờ thì...

Bao lâu ấy, em có hiểu không, chị đã tha thứ rồi, hết còn giận em nữa rồi.

Tiếc là chị cứ gồng lên "doạ" già cho thằng Ku nó nể, nó nhớ "tội" mà vươn lên. Giá có thể nói em nghe :  Chị không giận em nữa đâu KU THỐNG!

Rũ bụi bay đi về xa xanh nhé thiên thần lắm trò của chị!

Chị nhờ Tướng Gà tới thắp một nén hương tiễn em. Nhớ về đọc entry này nhé Ku!

CHIỀU RƠI RƠI...

Chiều muộn rồi, nắng dịu, gió ngân.  Những tia vàng cuối ngày le le lói lói xiên khoai vào cửa sổ phòng. Thứ nắng, thứ gió gọi bầy về tổ.

Một ngày chầm chậm trôi dù lịch báo tháng năm vụt qua đến hốt hoảng.

Lãng đãng mơ hồ buồn vui. Không muốn thốt lên. Nặng nặng nơi đáy ngực, đáy hồn nhưng nếu nói ra, định hình nó, khéo lại rất dễ bị thay bằng cảm giác rỗng. Mình hay tiêng tiếc vô cớ vì thế. Định hình nó, nó lớn lên mất, nó tàn lụi mất. Sẽ chả có hậu quả, hiệu quả nào cả, đôi khi còn chả liên quan tới trời đất quỷ thần hay người nào hết, nhưng nó cần được thiêm thiếp. Vơ vẩn mà không vớ vẩn. Kệ nó, chiều về hay thế.

Trưa, một giấc mơ nặng trịch, sa vào một triền thung lũng vách dựng đứng. Thảng thốt tưởng chả bao giờ còn về được với cuộc đời thường nhật này. Có tiếng nói nào thẽ thọt: chả có lối nào thoát khỏi thung sâu đâu, kiếm một đàn ông áo chàm nào đó mà nương tựa nốt cuộc đời. Ối trời. Điềm gì thế. Thế còn con tôi, An An! Và chả hiểu sao, sức đâu  vọt cao dăm bẩy chục mét để về... Tỉnh. Miệng khô khốc, đắng. Chắc là dư âm của trận đau chưa khỏi hẳn. Đánh trúng vào tim, dù biết rằng không phải bệnh tim, đã mừng. Hì.

Cuối chiều, chui vào xem... camera blog Mul của mình. Từ khi Mul có cái Cam này thật hay. Chủ blog nhận được sự phản hồi về quan tâm của bè bạn. Khỏi cần PW như 360, cái này khoái hơn.

Ấy vậy nhưng lại thêm nhiều chuyện xung quanh nó đấy. Một nét ứng xử văn hoá blog mới được đặt ra, trước hết là với chủ nhân blog. Thấy người tới nhà mà im lặng đi ra. Chủ nhân lắm khi hào hứng qua chào, cám ơn, thậm chí hỏi sao tới mà im re. Chẹp. Hỏi bè bạn mình đã là khó cho nhau, nói chi người lạ.

Người lạ dạo qua, biết họ thích, họ thờ ơ, họ ghét... thế nào mà hỏi. Nếu muốn, họ đã tự lên tiếng. Bao thứ ngại ngần nữa chứ.

Hỏi bạn, ừ cứ quan tâm tới nhau, vào cập nhật tình hình mình cũng đủ cám ơn, đủ ấm áp rồi. Bao giờ bạn tiện, bạn rảnh sẽ cmt chia sẻ. Bao giờ gặp nhau hàn huyên. Có sao đâu. Mình thường âm thầm cám ơn bè bạn. Học được cách  tôn trọng nhau, tôn trọng sự im lặng vì vô vàn lý do nào đó.

Cái camera cũng hay nữa nhé. Trong FL mình vẫn có 1-2 người "bạn" là chuyên gia soi mói. Họ đọc triền miên, có gì đọc liền, chả mấy khi cmt, nhưng nếu có cmt cũng chỉ là "cho nó đi tàu bay giấy" để hể hả tự sướng rằng "nó tưởng nó cao lắm, hoá ra hoang tưởng, mình xỏ mũi ngon".  Mình nghe chính thức vài lần phản hồi qua bạn bè khác rồi, thế mới chán cho mấy vị soi này chứ. Họ rảnh thật, có lẽ họ cần có đối tượng để thoả cơn ghiền chê bôi thiên hạ. Vậy thì mình để họ đó, không xoá khỏi FL. Cho họ... sướng kẻo họ điên cũng phiền. Ai trong diện tự nhận ra nghen. Dù bạn trẻ hay bạn già, điều đó cũng làm bạn xấu đi nhiều lắm đấy!

Chiều rơi thấp lắm rồi. Về với cơm dẻo, với canh ngọt, với con, với ông Lã Bố của chúng đây.

 

Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2009

HAIKU MÙA THU

                 Hanh hao một ngọn qua

                 Hồn dạo mấy mươi mùa thăm thẳm

                 Buông, cầm, níu, nắm... ơi!

CON GÁI LÀ...

Mấy ngày nay, nghĩ nhiều về con gái. Nghĩ miên man về những gì đã cảm nhận được nhờ làm mẹ của con tròn 13 năm qua.

Con là con mẹ, yêu thương vô điều kiện. Dĩ nhiên rồi.

Con là nỗi day dứt về những gì mẹ chưa làm được cho con vì lý do nảo lý do nào.

Con là cơ hội để mẹ hiểu ra mình nóng tính, mình yếu đuối và mình khó khăn để kiềm chế âu lo thế nào trước những gì chưa đầy tròn ở con.

Con là chỗ dựa cho mẹ... ỉ lại những việc lặt vặt, rửa bát, quét nhà, gãi lưng, bóp chân... Và khi mẹ yếu mệt, mẹ được con ôm vào lòng. Ánh mắt con lo âu suy đoán độ mệt mỏi của mẹ. Mẹ muốn... làm nũng với con.

Mẹ rất vui trong lòng khi con bé Bê của mẹ mới đây đã càu nhàu: con có phải trẻ con nữa đâu mà mẹ cứ đèo đi học. Khác hẳn mấy tháng trước đó con dát quá, cứ đòi mẹ đưa đón, bỏ cả làm cả ăn. Vẫn biết con đang lớn dở, lúc khôn, lúc khờ... Cái chững chạc bất ngờ ấy rất có thể có "động cơ bí mật" nào đó vì con muốn kiếm một khoảng tự do cho những rủ rê bè bạn. Nhưng cũng đủ cho mẹ vui khấp khởi vì con cũng lớn rồi.

Mẹ cũng rất xúc động chứng kiến con rụt rè hỏi: Ai cũng có thể sai lầm như con bây giờ mẹ nhỉ. Con rất thoải mái và thở phào khi mẹ thừa nhận là đúng, và xưa mẹ còn... khờ hơn con nhiều lúc. Giá con nghe bà ngoại "tố" hết các "tội" của mẹ thì... Hờhờ. Mẹ nhớ như in mẹ đã thế nào ấy chứ.

Con là cơ hội để mẹ nhớ lại tuổi thơ của mẹ. Mỗi ngày con lớn lên, đối diện với những vấn đề mới của con, mẹ âm thầm nhớ lại khi tuổi con mẹ đã làm những "trò" gì và bà ngoại đã xử sự thế nào với mẹ. Nhờ thế, mẹ hiểu lòng bà hơn, kính phục bà hơn và kiên nhẫn hơn để dìu con đi tới.

Viết bao nhiêu chả hết về con, những ngốc dại làm mẹ "sụp hầm chông" và những điều bất ngờ thương mến.

Hôm nay, nó đố mẹ: Một người đàn ông có 7 đứa con trong đó có một đứa con trai. Đố mẹ đứa con trai là thứ mấy? Và nó cười như nắc nẻ đưa đáp án khi mẹ giả vờ ú ớ mãi: Con thứ 7 ạ, ông ấy thèm con trai quá nên bắt vợ đẻ mãi. Úi trời cái nỗi đàn bà con gái.

Con, con là cơ hội cho mẹ được sống trọn một kiếp đàn bà nữa khi từng ngày chờ đợi, quan sát con lớn lên và nhìn về đường đời dằng dặc mà thương đứt ruột vì con đã sinh ra đời làm con gái mẹ, tiếp nối con đường của mẹ...

Dù sao, mẹ cứ cám ơn Trời đã cho con làm con của mẹ.

Thứ Năm, 13 tháng 8, 2009

VỤN BÁNH MÌ BUỔI SÁNG

Thực ra sáng nay không ăn bánh mì. Khô khan lắm, lúc này nuốt không vào. Chỉ là thấy suy nghĩ của mình như vụn bánh mì. Phân tán, chả đầu chả đuôi, nhưng lại cùng làm bằng chất bột nào đó lẫn nhớ, lẫn mong, lẫn dạt dào, lẫn trống trải, như yêu mà không phải. Mình thì mình biết tại sao.

Biết chứ, nó là gì đó rất ... bệnh. Nó lạc nhịp rõ rệt. Nó dào lên rộn rã chừng nửa phút. Nó hút rỗng như chân không trong ngực. Rồi nó bình thường một tẹo. Rồi lặp lại. Có khi tới chừng năm bẩy cung như thế nối nhau. Ngày chỉ cần đôi cuộc và chục cơn lẻ, đủ cho mình hết hồn.

Thực ra nói về thể xác thì nó không gây khó chịu, nó gây náo nức. Nỗi náo nức làm mình phải suy nghĩ kỹ xem có... nguyên nhân nào không. Hehe. Một sự co thắt nồng nàn nào đó lan toả, ngược hẳn với nỗi đau khủng khiếp bóp từ dưới lồng ngực ngoi lên đỉnh đầu như một con trăn hiểm độc cuốn và xiết trước kia. Lúc đầu rất ngạc nhiên vì những cơn ấy. Nhưng vài ngày nó dày lên thì sợ thực sự. Còn ham sống lắm, còn nhiều nợ đời.

Em gái ở rất xa gọi về. Chị ơi, có ai ở nhà mình gặp chuyện sức khoẻ à, em đau. Vẫn thế đấy, từ khi nó đi xa, chỉ cần mẹ hay chị đau hoặc có gì vướng tâm là nó bị ảnh hưởng. Sao mà chặt chẽ đến khó hiểu. Nó tả cơn đau của nó... y chang mình. Và nó đã đi khám ở đó. Bác sĩ dặn là x, y,z...

Không hiểu mình đau vì nó hay nó đau vì mình. Làm theo lời bác sỹ trời xa lắc nào ấy. Nghỉ, ngủ sớm. Thấy đỡ hơn.

Nhưng sáng nay dậy, hoang hoải nhức nhối khắp người. Chi chít những ngọ nguậy suy nghĩ vụn vặt ám ảnh.

Bỏ hết những công việc nửa thú vui, nửa cày cuốc. Giữ lại cái việc chán đời nhất để làm vì nó là cây thập tự, phải tháo bằng được. Đồ khốn!

Viết entry này mà lòng mong mỏi có ai là bác sỹ trong FL đọc được quá.

 

Thứ Tư, 12 tháng 8, 2009

HƯƠNG VỐI QUÊ NHÀ

P/S: Đây nguyên là một entry ngắn bên 360, được bổ sung làm bài đăng trong tạp chí Sức Khoẻ Gia Đình số tháng 8/09.

 

Trà vối là nước giải khát nấu từ nụ vối, lá vối ủ khô, lá vối tươi. Sao người ta cứ gọi trà vối chứ mình thì chỉ thích nó là nước vối. Ngày xưa ở quê, ở phố, chỉ có mấy nhà máu mặt, sang trọng mới xài trà tàu, dân dã thì nước vối thôi. Thứ nước giải khát gắn với nhà nông Bắc Bộ, với không gian nhà nghèo giờ cũng ngày càng phổ biến trở lại ở các vùng đô thị.

Vối nghiêng nghiêng soi bóng ven bờ ao, bờ suối, lọc nắng trưa hè. Cây vối nhà ngoại mình là vối tẻ, lá xanh sẫm to hơn bàn tay, không ngon bằng cây vối nếp đầu đình lá vàng xanh nhỏ hơn chút xíu. Lá vối nếp cho nước ngon và thơm hơn nhiều.  Có lần lũ trẻ trâu leo lên hái lá cây vối đình chơi bị mấy cụ già chửi rầm vì tội phá thức uống của cả làng.

Cứ cuối xuân, vối lại trổ chi chít nụ. Hoa vối nở rộ từng chùm lung linh trong tiết trời xuân trở qua hè. Mấy ai để phí cho hoa nở, chỉ đợi tới khi nụ bằng hạt đậu xanh là hái xuống phơi khô. Cây vối thân to kín vòng tay ông ngoại năm nào cũng cho tới chục cân nụ khô. Thế mà ít khi ông bán, chỉ để biếu các nhà thân, để nhà uống và nhất là gói ghém gửi ra phố cho con cháu đỡ nhớ làng. Người phố tới siêu thị hay ra chợ mua cũng có nhưng lắm khi họ ướp sen, ướp nhài đâm hao mất hương thơm đặc trưng.

Phần dùng chủ yếu lại là lá vối vì thu được gấp nhiều lần nụ. Vào mùa đông, lá vối bắt đầu ngả già chực rụng thì hái về.  Vì ủ, phơi lá cũng công phu lắm nên chỉ làm hết phần nào, còn thì bà ngoại mang bán tươi ở chợ.

Xát tý lá vối tươi để đắm vào hương thơm kỳ diệu, phảng phất tí đắng, tí chát mà nhấm vào lại thấy hậu ngọt mát. Lũ trẻ thích nhấm rồi há miệng hít hà gọi gió cho tê thấm vị ngọt như cam thảo. Sau đọc mới biết trong lá vối có rất ít tanin, có vết alcaloit gần với cafein, 4% tinh dầu mùi thơm dễ chịu, dễ bay hơi. Hèn gì uống vối bao nhiêu cũng chả mất ngủ hay tăng huyết áp như cà phê, trà tàu. Nghe bảo uống nước lã đun chín thì chỉ sau 30 - 40 phút là cơ thể đào thải hết, còn nước lá vối thì sau cùng thời gian đó cơ thể chỉ đào thải khoảng 1/5 lượng nước đã uống.

Lá vối đun uống tươi cũng được mà ủ chín phơi khô rồi dùng quanh năm cũng xong. Lá vối qua ủ thì chất ngái do nhựa diệp lục của lá sẽ bị phá huỷ, nước ngon hơn. Dân gian thường rửa sạch nhựa của lá, nụ, nhặt kỹ lá sâu, lá vàng, cọng lớn bỏ đi, rồi cho vào thúng, bồ cót quây, phủ rơm rạ cho đến đen đều là đã chín, rửa lại để phơi thật khô mới cất. Bí quyết để ông ngoại ủ ra thứ nụ, lá ngon đặc biệt là dùng chum, vại ủ vì giữ được nhiệt và độ ấm tốt hơn. Nhớ là bỏ lá, nụ gần đầy chum thì lấy chuối khô, rơm chèn kín miệng rồi úp sấp xuống đất nơi thoáng mát mà ủ. Chỗ cất đúng kiểu nhất chính là nơi gác bếp luôn khô ráo, có bồ hóng nên vi khuẩn hạn chế phát triển khỏi làm ẩm mốc, xuống chất lá, nụ đã phơi khô.

Mỗi khi trẻ con người lớn viêm nhiệt, lở miệng, phát rôm sảy, viêm họng chỉ cần giở bảo bối nước vối hãm đặc đến gần đen sánh cho uống là chỉ đôi bữa sẽ mát mẻ liền.

Ngoài công dụng thanh nhiệt giải độc,  thứ nước nâu lượn tí ánh đỏ ấy còn là thuốc tiên chữa một số bệnh đường ruột. Lá vối chữa được đầy bụng vì làm tăng nhu động ruột và chống được chứng hạ huyết áp khi bị ỉa chảy. Chất đắng trong vối sẽ kích thích tiết nhiều dịch tiêu hóa, chất tanin bảo vệ niêm mạc ruột, còn chất tinh dầu có tính kháng khuẩn nhưng không hại vi khuẩn có ích trong ruột. Theo kinh nghiệm của dân gian, lá vối tươi có kết quả trị bệnh cao hơn so với lá đã ủ. Sau bữa cơm, làm bát nước vối cho nhuận gan, nhanh tiêu. Đặc biệt nhớ lần ông ngoại xé một nắm lá vối tươi hãm nước đặc cho người làng đang đau đại tràng quằn quại uống. Chỉ sau hơn tiếng đồng hồ cơn đau biến mất, cầm cả đi ngoài.

Lá tươi, lá khô sắc đặc làm nước tắm sát khuẩn, chữa bệnh ngoài da như ghẻ lở, mụn nhọt rất hiệu nghiệm. Để tiện hơn người ta còn nấu cao lá vối. Nấu mười phần lá vối tươi lấy một phần cao. Khi dùng pha loãng nước chín cứ một phần cao thì thêm một phần nước.

Uống nước vối đúng kiểu là nấu với nước mưa. Hãm trong nước sôi như trà cũng được nhưng đun trực tiếp thì tinh chất vối sẽ tan ra nước đậm hơn.

Nhà ngoại có chiếc ấm tích đất nung và chục bát sành gia bảo từ thời cụ cố để lại, chuyên dùng để đựng nước vối. Thứ nước dân dã thế mà nổi duyên ngầm hẳn khi rót vào bát sành chiết yêu. Nàng ấy chả hợp với cốc thuỷ tinh, ly pha lê đâu. Để giải khát thì uống nóng hay nguội đều được. Nhớ lần về quê bị cảm, bà ngoại dỗ tu bát vối nóng có mấy lát gừng cho mau toát mồ hôi. Rồi đến bữa lại được bà chiều, cho thưởng thức món đặc sản đồng quê đi đâu cũng thèm. Ấy là nước vối nguội chan cơm, ăn với cà pháo, châu chấu rang lá chanh, chỉ tổ tốn chết cơm.

Đó cũng là lý do không gian quán Phố ở Lý Thường Kiệt (Hà Nội) một thời cứ cuốn mình đến. Đặc sản của nó chỉ là nước vối khô ủ rất khéo, hãm rất vừa, không hề thêm thắt cam thảo nhân trần như những quán khác. Sau này nhiều quán ở phố thị cũng thêm nước vối mộc mạc chân quê vào sánh vai với những trà, cà phê, coca cola… Đến đó, cùng bạn hữu, bạn làm ăn nâng lên tay sóng sánh hương vối thấy tình người trào dâng, mọi khúc mắc đời bươn chải đều được hoá giải, nương vai vào nhau với nghĩa tình làng xóm ấm áp mà thanh thản đi tới.

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2009

THÓI QUEN, QUEN THÓI

Quen đi, đừng lo, sẽ quen đi và bình thường cả. Đời rất nhiều thứ cần được như vậy. Nhiều thứ thành thói quen, thành êm ả, thành yêu thương giản dị và chả bao giờ muốn đổi thay. Tự nó tới như những đoá hoa dạt dào nhất sẽ đậu quả, quả mỡ màng nhất sẽ chín, sẽ ngọt bùi, sẽ toả hương.  Quen đi như lời thầm thì của tháng năm chắt chiu thanh bình.

Quen đi... Nhiều thứ  sợ lắm sự quen đi... Và chạy trốn thói quen ngay khi nó mới chớm. Biết từ sâu xa con người mình rất dễ trở thành nô lệ cho một thói quen nào đó. Và khi nhận ra thì đã rất khó khăn để hồi phục nhịp đời thanh thản. Cắn răng mà chịu những khoảng trống tạo ra do chạy trốn thói quen, dù nó mới hay cũ. La lên chả giải quyết gì. Có những thói quen chỉ mới chớm mà chạy trốn cũng khá nhức nhối ấy. Chẹp, thói quen chơi blog, thói quen bỏ qua chuyện nọ chuyện kia, thói quen chờ đợi gì đó... Sợ.

Vô hại mà thành có hại, gần lắm, nếu thói quen nó đổ ập vào vô tình hay hữu ý...  Sợ. Khỏi thử mà rồi chạy trốn mất công.

Chạy đây. Lại thói quen nữa chớm rồi.

Ngược đây, chào nhá!

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2009

MẤT NIỀM TIN VÀO ĐÀN ÔNG

- Anh công nhận không. Không thể tin được trai ngành X! Lấy làm chồng thì chỉ có... ngu lắm.

Sếp nhỡ cười cười, chắc hơi bất ngờ vì lính thẳng tưng tưng.

- Ừ.

- Thật chứ còn gì. Cứ lúc đang chốt lại mất điện. Hỏng hết cả hứng.

Lũ đàn bà trong làng gật lấy gật để công nhận. Sếp nhớn ngồi thật yên trong phòng, không thò mặt ra gì cả. Mất điện rồi, máy móc tắt ngấm, mạng mẽo đi tong, ở đấy làm gì. Chỉ có là vì nghĩ vợ mình... ngu thật thôi. Keke.

Đi làm mấy chục năm mới được bữa đùa móc ruột ra mà thật. Chuyện nội bộ miễn suy luận.

Mấy khi viện ấy tập trung được đủ bà con ra hành lang tám loạn thế đâu. Một toà nhà mười mấy tầng, thang máy 4 chiếc. Tường kính xanh kín mít kinh hồn. Điều hoà tổng nhá. Thằng H1N1 mà có vào đến đấy thì thoát đằng trời, chỉ còn nước lây từ người này sang người khác mà thôi.

Dạo này, tinh thần tiết kiệm điện lên chiến lắm. Đến mức cứ 6h đúng là tắt phụt điện các tầng lưng lửng trở lên, tức là cấm vận quân nghiên cứu chứ không phải phòng ban chức năng. Nghe bảo có ai lợi dụng của nhà nước vào việc tư ngoài giờ gì gì ấy. Chẹp, chỉ tội bà con lâu nay trong giờ khí là khó tập trung, cuối giờ đến tối muộn lắc lơ mới lên được cơn viết lách báo cáo báo cầy. Cắt điện làm đảo lộn hết cả giờ giấc đồng hồ sinh học cá biệt.  Đúng 6 giờ là trong thang máy lũ lượt người chui vào lầm bầm mất tài liệu đang làm dở. Của vàng của bạc chữ nghĩa chắt lọc chứ phải viết nhảm blog đâu!

Cơ quan là 8 giờ vàng ngọc, cấp điện với điều hoà thế thôi, ai bắt dân trí dở lại đầu óc lang bang tư duy không đúng quy định.

Sau một tuần, quen nếp hơn, độ 5h chiều là lo gói ghém chữ nghĩa.  Cao trào sáng tạo cũng phải dừng.  Thế mới thấy khoảng 5 đến 6 h chiều là thời gian vàng mười của một ngày.

Thế mà... thế mà chiều nay sụt áp chả hiểu vì sao mà sụt! Mất hết sạch của cải sáng tạo. Cay mũi chưa. Không tin được! Có sửa xong lại 6h. Về cho xong. Hay vì cứ hay đóng mở quá đáng, cầu dao nó hỏng.

Vào thang máy, chỉ sợ nó cũng lên cơn chết máy nổ giữa mùa. Ai đó bảo, thót bụng vào nhường chỗ cho nhau. Hẹn, hô khẩu hiệu muôn năm ba lần, thống nhất nhá, nếu nó kẹt! Hì.

Chán, ai cũng rên, so sánh với cách tổ chức của Microsof, toà nhà sáng đèn 24/24, tuỳ nhân viên đi về sáng tạo. Nghĩ mà ham.

Nảy ra mẹo góp ý để sếp đi họp cấp trên kiến nghị. Cũng hơi khó. Trót bảo trai ngành X không đáng tin rồi. Chẹp!

(Ẻn này để riêng F đọc thôi nhá, đứa cùng cơ quan cấm hó hé, chị giết!)

P/s: Viết xong buồn quá... Chả hiểu vì sao.

CHUYỆN NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ NGHIỆN SEX

P/S: Bài viết đăng trên Tạp chí Sức khoẻ và Gia đình số ra tháng 8/09.

 

Ba câu chuyện trong bài viết đề cập tới các bấn loạn mà những người phụ nữ nghiện sex đã và đang phải trải nghiệm. Vì lý do tế nhị, xin giấu tên họ, và vì vấn đề nhạy cảm nên các tình tiết đã được lược bớt.

 

 

Hoạt động tình dục tạo nên sự phóng thích mạnh nhất các chất gây hưng phấn endorphin và encephalin. Điều đó khiến con người cảm thấy hạnh phúc. Nhưng với những người nghiện tình dục, sự lạm dụng nó cũng hệt như lạm dụng ma tuý. Họ dùng tình dục để giảm  ẩn ức, stress hơn là tận hưởng một khoái cảm thăng hoa hạnh phúc đôi lứa. Dù người nghiện tình dục hiếm khi tự nhận và chủ động đối diện với việc chữa trị căn bệnh này, song trên thực tế, dường như hội chứng nghiện sex có xu hướng tăng lên trong thời gian qua, kể cả ở nữ giới.

 

 

Câu chuyện 1:  TÔI MẤT KHẢ NĂNG KIỂM SOÁT

 

Tôi cứ nghĩ chỉ là mình khoẻ mạnh quá so với chồng chứ không nghĩ mình nghiện sex.  Tôi có thể hào hứng đáp ứng chồng bất kỳ lúc nào anh ấy muốn. Khi tôi muốn, tôi cũng thường chủ động bộc lộ với chồng.

 

Trước kia tôi cũng vốn hay thầm xao xuyến khi tiếp xúc những người giàu nam tính, thậm chí  ám ảnh ước muốn quan hệ tình dục với họ song chỉ là thoáng qua, cho là chuyện giới tính thông thường.

 

Tới lần tôi đi công tác xa nhà, phanh hãm tâm lý về giá trị chung thuỷ với chồng, lời khấn nguyện sống thanh sạch về ái tình vì chính mình và con gái… đã bị phá vỡ khi người đồng nghiệp quá quan tâm và thể hiện xúc cảm mạnh mẽ. Kỳ lạ là sau đó, dù dằn vặt lương tâm, tôi vẫn không thể dứt quan hệ song song với cả hai người đàn ông - chồng và bạn tình.

 

Xác định rõ tôi không yêu người thứ hai kia, những chăm sóc không vượt khỏi mục đích tình dục. Tôi lệ thuộc khốn khổ, chờ đợi những cú điện thoại mời gọi từ anh ta. Cuộc sống hai mặt ấy chi phối cả các quan hệ công việc. Tôi tự nguyện làm tất cả những gì có thể để mang lại lợi lộc cho anh ấy nhằm duy trì quan hệ tình dục, dù có khi vì thế mà tôi gian dối với đồng nghiệp khác.

 

Tới ngày vợ anh ấy phát hiện, gặp tôi nói chuyện một cách quá lịch sự. Nguy cơ đổ bể tất cả những gì có trong cuộc đời lù lù trước mặt, vậy mà tôi như ú ớ bất lực trong giấc mơ hoảng, không thể thoát ra khỏi quan hệ đó.

 

Tôi mất ngủ nhiều đêm liền. Trong triền miên dày vò về đạo đức, về những tổn thương gây ra cho chồng, con, người thân thì cơn khát làm tình với anh ta vẫn bùng bùng. Chồng tôi bắt đầu có ý lấy làm lạ vì nhu cầu của vợ tăng vọt khi tuổi xuân đã qua và còn lâu mới hồi xuân. Tôi đọc trên net, biết mình bị bệnh nghiện sex nhưng không biết làm sao để thoát ra. Tôi cảm giác sắp mất hết sạch khả năng tự kiểm soát, sẽ điên mất.

Câu chuyện 2: TỈNH TÁO ĐỂ TỰ THẤY MÌNH KHỐN NẠN

 

Em và người tình đầu tiên thời sinh viên thuê nhà ở riêng. Em choáng khi phát hiện ra anh ấy nghiện xem ảnh sex, phim sex trên internet. Sợ mất người yêu, em nhắm mắt chiều khi anh ấy yêu cầu quan hệ tình dục theo những kiểu xem ở đó. Có khi vừa xem phim vừa làm theo.

 

Ngày sinh nhật em, tỉnh rượu mới biết mình đã qua đêm cùng ba người đàn ông - người yêu, anh họ của anh ấy và một cậu bạn khác. Cuộc tình chấm dứt vì những cãi vã triền miên ghen tuông và uất ức từ cả hai bên.

 

Em quyết tâm làm lại tất cả, chăm chú học hành. Nhưng thói quen tình dục đã trót biết không buông tha. Em cảm giác mình sẵn sàng "quan hệ" với bất kỳ người đàn ông nào để thoát khỏi cảm giác rồ dại khát thèm ấy. Em đành lao vào hết cuộc tình này tới cuộc tình khác để giải thoát ức chế. Có lần  không kiềm chế được, em ngủ với bồ của con bạn. Lộ ra, mất cả bạn thân và nguyên hội bạn phổ thông phỉ nhổ.

 

Em lê lết học xong đại học nhưng rồi làm thư ký cho một công ty chả liên quan gì tới tấm bằng ấy cả. Tiếng là thư ký, nhưng việc chính của em là thường xuyên thoả mãn sếp bất kỳ lúc nào. Ông ấy mê các ngón "yêu" của em nhưng ông ấy chưa đủ cho em. Em vẫn phải song song quan hệ với 2 người nữa.

 

Cảm giác không có đàn ông thì em chả còn gì cả. Trống rỗng và đơn độc tới mức chỉ nghĩ tới tự sát cho khỏi cái hạn trời đày. Ngày nghỉ, ở cả ngày với một người nhưng khi anh ấy về với vợ thì em phải gọi ngay người thứ hai tới để lấp chỗ trống. Chưa kể điện thoại phải giấu biệt vì em thường xuyên phải có ảnh sex, phim sex trong đó để giải trí. Kiệt quệ cả thể xác lẫn tinh thần, em chả biết mình sinh ra trên đời làm gì mà phải chịu cảnh này.

Câu chuyện ba: CÀNG KIỀM CHẾ CÀNG ỨC CHẾ

 

Khi vào tuổi hồi xuân, nhu cầu gần gụi chồng của tôi tăng lên đến khó hiểu. Từ chỗ đôi tuần một lần mà giờ đây đêm nào nằm cạnh chồng tôi cũng ham muốn cả.Có khi vừa quan hệ xong đã lại thấy cần nữa rồi.  

 

Tôi có đọc sách báo tìm hiểu, biết mình gặp phải triệu chứng nghiện sex do sinh lý lứa tuổi. Đã cùng chồng chia sẻ thông tin, may là anh ấy rất thông cảm và tìm cách dành cho vợ nhiều thời gian  hơn. Sự liên kết vợ chồng bền chặt hơn nhiều, nhưng không vì thế mà nhu cầu tình dục bị đánh lạc hướng. Giữ gìn sức khoẻ cho chồng, cho mình, tôi cố gắng kiềm chế bớt nhu cầu, ngủ riêng với con gái. Nhưng rồi tính khí bất thường hẳn, lắm lúc tôi cáu giận quát lác vô cớ.

 

Dần dà  tôi khó bứt khỏi những suy nghĩ về tìm cách thoả mãn sex, điều mà trước đây tôi khinh bỉ và thậm chí ghê tởm khi chứng kiến những người đàn bà khác xung quanh có hành vi buông thả. Đang làm việc ở cơ quan mà đôi lần tôi muốn gọi điện cho chồng về nhà để giải quyết nhu cầu. Từ lúc nào đó, tôi nghĩ đàn bà ở hoàn cảnh như tôi mà đi vũ trường, "bao kép trẻ" là có thể thông cảm được, nhưng bản thân tôi chưa dám làm vì còn nghĩ tới sỹ diện bản thân và gia đình.

 

Trong chuyến đi công tác nước ngoài, tôi lùng mua bằng được một sex toy. Khi cần giải quyết nhu cầu, tôi đành vào nhà tắm để tự xử. Nhưng cảm giác khi đó như thể mình đang là người đàn bà dâm đãng, phản bội chồng.

 

Cứ đà này, tôi không còn biết mình phải làm gì để được trở lại cuộc sống thanh thản nữa. Muốn đi khám xin tư vấn nhưng lại ngại vì bằng này tuổi rồi còn  vướng vào những chuyện quá khó nói.

 

 

NHÌN THẲNG XEM NÀO...

 

Ngày càng nhiều phụ nữ bị mất kiểm soát bản năng tình dục

Hiện nay, sự gia tăng chóng mặt những người mất kiểm soát bản năng tình dục của mình chủ yếu là do quá dễ dàng tiếp cận các sản phẩm khiêu dâm, nhất là trên internet.

 

Nghiện tình dục liên quan chủ yếu tới những ám ảnh tình dục thường xuyên thúc đẩy người nghiện có xu hướng tìm đến tình dục như liệu pháp duy nhất để giải toả mọi ức chế tâm lý trong đời sống xã hội. Họ cũng  chờ đợi ở tình dục sức mạnh hoá giải những nhu cầu được chăm sóc, vuốt ve cái tôi bị ức chế trong đời sống cá nhân, gia đình.

 

Cơn nghiện tình dục chi phối động cơ hành vi của người nghiện. Để thoả mãn, họ cho qua nguy cơ đe doạ sức khỏe, sỹ diện cá nhân, những tổn thất về sinh kế, vi phạm phápluật. Khi bị bẽ mặt trước cộng đồng chăng nữa, họ cũng dằn vặt, ghê tởm bản thân nhưng rồi không thể cai được nhu cầu tình dục thái quá.

 

Chứng nghiện này cũng có thể tăng nặng vì người nghiện quen với kích thích hoá chất và đòi hỏi đô cao hơn. Đó là lý do khiến họ dù có ý thức được mình bị nghiện tình dục thì cũng rất khó lòng tự thoát ra được nếu không có những tác động hỗ trợ của các nhà chuyên môn.

 

 

Phụ nữ nghiện sex cực đoan hơn nam giới cùng cảnh

Người phụ nữ nghiện tình dục muốn thu hút sự chú ý của tất cả đàn ông bằng bất cứ giá nào, từ ăn mặc khêu gợi, lời nói, cử chỉ phóng đãng lả lơi đến gạ gẫm trực tiếp. Nàng  không thể chịu đựng cảm giác đơn độc, liên tục phải lao vào những cuộc phiêu lưu tình dục hầu như là với bất kỳ ai, có thể là sòng phẳng trao đổi hoặc khoác cái vỏ lãng mạn, dám sống để bao biện cho những giày vò vì hành vi vượt ra ngoài mọi khuôn khổ giá trị đạo đức xã hội của mình. 

 

Khi nghiện tình dục, người phụ nữ có thể bất chấp các nguy cơ có thai ngoài ý muốn, lây nhiễm HIV/AIDS, bệnh lây truyền qua đường tình dục, tan vỡ gia đình, tổn thương tới bạn đời và con cái, mất mát về quan hệ xã hội và công ăn việc làm.

 

Các chuyên gia cho rằng  sự ám ảnh tình dục không có tính bẩm sinh. Phụ nữ mang ám ảnh tình dục thái quá có thể do bị lạm dụng khi còn nhỏ hoặc ở tuổi dậy thì hặc do quan hệ tình dục lần đầu với đối tượng không có tình yêu. Nhiều trường hợp bắt đầu từ sự xúc phạm họ về năng lực tình cảm, tình dục do chồng, người tình gây ra (bỏ rơi, ép buộc quan hệ theo cách không lành mạnh trên các web, phim con heo…). Một số phụ nữ có nhu cầu tăng lên do chu kỳ tâm sinh lý (khi bầu bí, tuổi hồi xuân…) mà không được đối tác chia sẻ và đáp ứng phù hợp, dẫn đến ẩn ức và lệch lạc tình dục kéo dài. Khá nhiều trường hợp do nghiện chát sex, xem hình ảnh, phim khiêu dâm và dần dần lệch lạc nhận thức, nhu cầu tình dục.

 

Đặc biệt khi phụ nữ mắc chứng nghiện tình dục, vì khuôn khổ chuẩn mực xã hội, họ chịu những mâu thuẫn tâm lý nặng nề và khó đối diện hơn, chịu tổn thương nhiều hơn do chính hành vi của mình gây ra so với bệnh nhân nam. Họ dễ đi đến những hành vi cùng quẫn như phá bỏ gia đình, tự sát… hơn nam giới cùng cảnh.

 

Nào, "hạ hoả" !

 

Để thoát khỏi chứng nghiện tình dục, bệnh nhân cần nhận thức được về căn bệnh, đối diện với các vấn đề về tâm lý và sinh lý để chữa chạy. Tuy nhiên, người nghiện nam đã ít dám công khai mà phụ nữ nghiện dám thừa nhận mình có bệnh càng rất hiếm hoi.  Họ cho rằng do mình “khoẻ” quá chứ không biết bị bệnh và thường chỉ tới tìm tư vấn hoặc bác sỹ chuyên khoa khi gặp các hệ luỵ của bệnh như viêm nhiễm âm đạo, suy kiệt sức khoẻ, rối trí đến stress nặng, xáo trộn đời sống cá nhân và gia đình ở mức độ nguy hiểm.

 

Thông thường, theo kinh nghiệm nước ngoài, liệu pháp trị chứng nghiện tình dục phải mất ít nhất một năm và chỉ có thể thành công nếu người bệnh nhận thức được tính chất lệch lạc của hành vi, mối nguy hiểm và tự nguyện hợp tác loại trừ nó. Quan trọng nhất là hướng bệnh nhân quay về với những hoạt động đời sống gia đình, xã hội lành mạnh, có ích để từng bước hoà nhập, tìm thấy niềm vui sống.

 

Nếu là phụ nữ có gia đình, cần tìm cách giãi bày vấn đề của mình với chồng để được thông cảm và cùng nhau vượt qua căn bệnh mà không gây ra những hiểu lầm, những ức chế ảnh hưởng có thể là lâu dài tới đời sống vợ chồng. Thậm chí khi chưa khỏi bệnh, vợ chồng có thể ngủ riêng để giảm bớt kích thích.

 

Để hạn chế cơn nghiện, cũng có thể dùng những biệt dược do bác sĩ chỉ định. Cũng nên áp dụng một chế độ ăn tránh những món vốn được xem là “bổ thận tráng dương”  lại tối kỵ với phụ nữ thường xuyên "bốc hoả" gây ham muốn. Những bài thuốc đông y “hạ hoả” cũng nên dùng bổ trợ.

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2009

LẠC và LẠC và... (tạp văn)

Lạc thật đáng trân trọng. Không chỉ vì nó là sản phẩm nông nghiệp có giá từ lâu. Không chỉ vì nó gần gũi với mâm cơm từ kẻ sang chí kẻ nghèo. Không chỉ vì nó là bài thuốc hay trong nhân gian. Không vì người Trung Hoa, người Việt Nam và khắp thế giới đặt cho nó những cái tên mỹ miều (trên mạng rất nhiều tư liệu)....

Lạc rất thoải mái, thoáng đãng về số lượng. Chuẩn là hai hạt một củ. Nhưng khối củ chỉ một hạt vẫn chuẩn khỏi chỉnh, hạt rất chắc, to vượt lên. Siêu nhân nhà lạc là những củ rất hùng cường nhá: có tới 3-4 và tôi từng gặp củ lạc 5 hạt. Tất nhiên, cũng có thể vì quá nhiều hạt, ông Trời khó nặn cho chúng đều đặn, hình dáng củ ít khi thẳng thớm. Nhưng vấn đề là nhiều hạt vẫn hiếm. Bắt được nó với niềm vui như gặp Tiên gặp Bụt, nhãng quên tay mỏi ê ẩm, là ước mơ của tụi trẻ con bóc lạc thuê ngày xưa bao cấp và khi... lớn lên.

Ngày ấy nhà tôi không nhận bóc lạc thuê. Ba mẹ thương, không muốn con phải lao động kiếm tiền quá sớm. Tôi thích lắm. Đứa nhỏ nào không thích kiếm được một đồng tiền đầu tiên chứ, dù đôi khi không nghĩ dùng đồng tiền ấy để phá cho riêng mình. Chỉ cần như bạn tôi, có quyền tự hào đã góp công vào mâm cơm gia đình đã là nhất hạng.

Tôi lân la sang nhà nó chiêm ngưỡng niềm vui ấy. Rồi bóc lạc cùng nó. Nó thì lao động, tôi thì ham chơi. Tải lớn, tải bé chở về chở đi. Vỏ thì mẹ nó để đun bếp, thêm thắt vào tiền công ấy mà. Và hạt, lựa ra hạt thành phẩm trả cho nhà thầu. Còn lại những hạt non đã teo tóp, hạt lép, nhà nó rang mặn thêm vào bữa cơm, tôi cũng được ăn. Bữa cơm ăn chực ấy ngon hơn tất cả những bữa cơm khác. Tôi chỉ ước nhà mình cũng như nhà nó, nhận lạc về bóc, để tôi kể tí công với mẹ. Con gái nó ganh mẹ đấy. Ganh vì ba mẹ nuôi chúng nó, nó muốn tự lập tẹo teo.

Và nhà tôi cũng có lạc để bóc. Không phải bóc thuê mà là lạc ở quê nội gửi ra cho. Mỗi bữa chỉ bóc đủ ăn thôi. Chán! Chả phê gì sất.

Thế là bữa nọ, mẹ đi làm, hai chị em lên cơn say việc nhà, dọn dẹp tinh tươm rồi thì quyết không gây ra tội lỗi hay bỏ đi chơi gì sất, nghĩ thêm việc gì giúp mẹ cho hoành tráng. Nghĩ ra rồi, bóc lạc đê. Đến lúc mẹ về, đang vui vì con cái bữa nay ngoan bất thình lình, thì nghe nó khoe: chúng con bóc hết tải lạc bác gửi ra rồi mẹ ạ. Đứa lớn bê rổ lớn, hạt to. Đứa nhỏ xách túi nhỏ đựng hạt lép.

Sau vài giây sững người, rất bình tĩnh chứ không gào lên như đôi lúc tớ ức chế vì con bây giờ, mẹ nói bóc thế làm gì con, để cả củ mới được lâu. Bác mất công gửi cả vỏ ra là thế đấy.

Mẹ hỏi sao lắm lạc lép thế. Hì. Là tội tôi, chứ cu em khi ấy còn nhỏ, cố tình gian lận đấy. Lạc quê tôi, Nghệ An, là giống lạc ta, lạc Cúc. Hạt bé như chiếc cúc vỏ trai ngày xưa, khéo chỉ bằng nửa hạt lạc bây giờ, nhưng thơm ngậy hơn nhiều. Mà bác đã mất công gửi cho thì là lạc tốt rồi. Ít lép lắm, chọn mãi được chưa đầy vốc tay, chả bõ. Tôi, con nhóc cà lơ ngày ấy thì chỉ khoái lạc lép như thể "lãi ra" hơn là lạc mẩy. Thế là lại lẩn mẩn chọn ăn gian những hạt bé hơn bình thường một tẹo cho nhiều phần "thứ phẩm".

Mẹ, tuyệt vời như một mẫu mực về tính sư phạm trong khuyến khích con lao động, bỏ qua phần ngốc nghếch ấy, chỉ giảng giải cho con biết chọn hạt chắc hạt non. Và sau đó đôi ba ngày, mẹ bày cho tôi nấu hai món đặc sản quê cha với lạc.

Món thứ nhất là kẹo lạc. Mật mía cũng của bác gửi ra. Mẹ bày cho con cách nấu mật, thử mật đến vừa độ, bí quyết cho chút chua để kẹo giòn. Bát nước nguội ngầu sắc nâu mật non tôi háo hức thử liên tục mà mãi mật mới chắc thành sợi khi rỏ vào. Đúng lúc kết sợi ấy mới cho lạc. Lạc sống, mật nóng bỏng. Sức nóng ấy khiến hạt lạc chín cực kỳ vừa vặn, giòn, ngon hơn bất kỳ thứ lạc rang nào. Và đúng là con nít, khi mâm kẹo đã nguội, đủ giòn, mẹ cắt thành thanh bỏ lọ ăn dần, thì chúng lại háo hức ăn cái rìa ít hơn là thứ cắt vuông vắn kia. Bây giờ mình mà nấu, mình sẽ học mẹ, hiểu con quá, dàn nhiều lạc ra mép mâm chứ không chỉ là mật tràn. Chiều con như mẹ, tinh tế, mình bao giờ học xong?

Món thứ hai là nấu khoai lang khô. Cũng sản vật quê hương kết thành.

Khoai  đúng vùng đất quê tôi là thứ khoai bở, ruột vàng thơm như đỗ xanh, lại ngọt man mác. Khoai ấy dân Nghệ tự hào là đặc sản uống với nước chè xanh cho đủ cặp bùi, thơm, ngọt chát đấy. Đã mấy lần nhóc con này về quê chạy nhảy nhiều đói bụng, thấy khoai đưa ra còn nghi ngút nóng đã háu ăn, suýt chết nghẹn vì bột quá. May các anh chị cấp cứu kịp bằng đọi nước chè chát cho trôi.

Thóc thời đó kém, khoai thì mênh mông. Người quê xắt lát phơi khô rồi gửi ra phố. Và món đặc sản quê lên ngôi ở nhà tôi. Khoai nấu đặc như cơm, đánh thật nhuyễn, thêm lạc, mật, chút nước gừng nướng. Ép chặt vào rổ nan vo gạo hoặc vào bát tô như khuôn. Ăn tới đâu cắt tới đó như cắt bánh ga tô. Chiêu với nước chè xanh thì sáng trưa chiều tối bỏ cơm cũng xong. Cắn trúng hạt lạc bùi, đảm bảo ngất ngây vị giác. Cứ lựa miếng nào "nhiều lạc", thực ra mẹ đã đảo đều cực kỳ rồi. Giờ nghe cũ kỹ chứ thời gian khổ ấy, bạn tớ tới nhà chơi được mời ăn khoai nấu, nó nhớ đến giờ. Bữa trước gặp nó còn bảo, nhà mày giầu từ trứng giầu ra, thời ấy có lạc với mật nấu đồ ăn chơi. Hì. Quê tôi phong lưu đấy chứ cậu. Khéo ăn thì no ấy thôi. Giờ về quê chả còn món ấy, quê cũng học phố nhiều. Kiếm vàng mắt chả có khoai khô. Món thơm thảo trôi xa vào miền ký ức yêu thương, gắn với quê, với hình ảnh mẹ tảo tần.

Rồi vì ở xứ Bắc, tôi học được cách làm, cách ăn nhiều món có lạc cùng người ngoài này: bánh đúc lạc, nộm, mứt lạc... Về quê mẹ xứ Huế, tôi học được cách làm nước lèo mà lạc giã nhuyễn làm chủ vị đặc biệt.

Ngoài món muối lạc dân dã, cho đến giờ, tôi có độc chiêu rang lạc muối cả hạt. Hì. Tin đi, lạc tôi rang, bỏ lọ kín, ba tháng sau ăn còn giòn như mới.

Bí quyết đơn giản là rang lạc không dùng đũa hay bất kỳ thứ gì đảo cả. Tôi dùng bàn tay trần để rang.

Dĩ nhiên lửa phải thật nhỏ. Thứ lửa than củi hay than tổ ong cuối bữa nấu. Sáng nay tôi rang bằng bếp ga, để nấc nhỏ nhất.

Lạc chị con bác gửi từ quê ra, hạt mẩy chằn chặn. Những hạt to hơn bỏ ra vì nó sẽ lâu chín hơn, dành bữa nào giã nấu canh dưa.

Chảo nhôm tán dầy, thửa riêng cho mấy vụ rang này. Ngày xưa là chảo gang cơ.

Lửa chỉ đủ ấm chảo, lạc cho vào đảo cứ 10 phút lại vài vòng. Sức nóng chỉ tê tê đầu ngón. Nóng quá là hỏng việc. Nóng ít thế, nhưng hơi nước từ trong ruột hạt lạc được rút ra từ từ đến hết mà vỏ ngoài chưa cháy. Giản dị thế thôi. Nếu thích cho muối vào (không phải bột canh, bột gia vị như ngoài hàng đâu), bạn nhớ lấy ít nước sôi, thả muối đặc đến độ hết còn tan nổi nhé. Đánh muối kỹ. Nếu vẫn còn muốn cho bột ngọt, chút ớt, chút tiêu, chút sả là chuyện khác, cứ tự nhiên.

Khi lạc đủ giòn mà chưa cháy, nổi lửa to hết cỡ, thao tác nhanh nào. Nước cho vào từ từ, tay kia đảo lạc liên tục. Chỉ đủ để muối bám đều mặt lạc chứ đừng để nước sũng trong chảo. Dừng lửa nhé.  Hạ xuống đảo. Hơi nóng của chảo khiến lạc khô, nước không kịp ngấm vào trong. Đảo tiếp đến muối trắng trên vỏ là ổn. Chờ nguội, cất kỹ tránh gió.

Tiết trời vào thu, ngày đông giá, xuân ướt ẩm, lọ lạc ấy sẽ cho bạn biết nó hấp dẫn thế nào.

Lạc với tôi gắn bó thế đấy. Tôi trân trọng nó. Khi vui, tôi cũng lấy nó làm hài hước: lạc thú, hành lạc, đậu phụng đường... Vì yêu nó quá mà thôi.