Thứ Hai, 13 tháng 7, 2009

Di sản Draf YH 360

Kết sương kết gió mong manh
Dịu dàng tần tảo gom thành yêu thương
T
Ru vời vợi nỗi tơ vương kiếp người
Con là con của mẹ thôi
Mẹ là mẹ mãi muôn đời che con

---

Nắng châm một giọt điã dầu
Cạn năm cạn tháng, cạn mầu tóc xanh
Người đi kẻ ở sao đành
Luân hồi? Ôi, những mong manh kiếp tình

 

----

Mưa không kịp ướt tóc mơ
Chỉ xuyên thấm những thẫn thờ nhân gian

 

---

Biết rằng còn đang phấn đấu
Còn lâu mới trúng ý mình
Nhưng cần một mùa xuân nhỏ
Cho hy vọng phải không anh?

-------

NGÀY SÔNG CÁI ĐAU

Sông Cái còng lưng tức nước
Phù sa vất vưởng đôi bờ
Mênh mông sóng cồn bồi đỏ
Bờ nghẹn lòng lở nước xô

Sông Cái còng lưng tức nước
Chồm con sóng đỏ lựng trời
Vật vã cuộn cuồn hờn tủi
Đau ngày biển động đứt rời

Sông Cái còng lưng tức nước
Biển xa nghẽn lối trùng khơi
Nguồn ngàn năm hùng vĩ hận
Phù sa đỏ mắt ngóng trời

------

Buồn chi cũng chỉ thoáng đời.

Trăm năm nắng ấm rong chơi cười xoà.

-----

Xuân đến Xuân không hẹn buổi
Tình tới tình chẳng hẹn lời
Ngỡ Xuân lạc bước, Tình lạc tuổi
Hoá ra đời ảo diệu bốn mùa tươi.

---

Có một lần người đến nơi đây
Vườn rộn rã đam mê hoa nắng
Thoắt reo vui, rồi thoắt giây trầm lắng
Tha thiết thương yêu lại thoắt giọt dỗi hờn
Có một lần trong nắng sợi mưa tuôn
Ta vuột mất giữa bể dâu nhân thế
Có một kiếp trọn buồn vui người nhỉ
Nốt tháng năm tràn dư khúc ngân nga
Có một lần người lướt qua ta...

--

Quanh năm lúi húi áo cơm
Mơ ba ngày Tết êm đềm giấc xuân
Này là thương mến trong ngần
Này là bằng hữu nghĩa nhân tỏ bày
Này là giọt tỉnh giọt say
Này là phúc lộc kiếp này sẻ chia.

----

Màu Xuân thoắt ửng thoắt trầm,

Mong manh hơi gió lâm thâm tiếng sầu

----

Lại mong một thoáng Xuân nồng
Về ru nốt kiếp hư không cõi người

-----

Làm người dưng đi ngang phố
Gió ơ hờ
Nắng vẩn vơ
Mây xuôi vai lơ đãng

Làm người dưng đi trong phố
Bơ vơ
Lãng đãng giấc mơ mắc nợ
Gió
Nắng
Mây

--

Đứa kia đứa nọ đứa này

Đứa nào dẻo miệng thì hay được chiều

Con yêu mẹ biết bao nhiêu

Yêu bao nhiêu để mọi điều mẹ vui?

---

Có khi tình lặn vào trong
Có khi tung tẩy nó bong ra ngoài
Mà khi nó lặn sâu rồi
Là khi độ mặn tơi bời đó nghe

---

Ngón thon vuốt vẹt dấu mùa
Tóc mây ru gió giấc mơ vĩnh hằng
Khoé mềm môi đọng nốt trăng
Gót hồng cuốn lá chao lòng phố nghiêng

---

SÓNG KHÔNG HIỂU NỔI MÌNH...

Sóng vỗ liên hồi sông biển ở đâu
Vật vã tới đi mùa cây mùa lá
Lưu dấu những trái hoa ảo ảnh
Gắng dứt tâm khỏi khô khẳng cành đau

Những cô đơn dằng dặc hỏi nhau
Đâu là bến, là bờ, là vô thường điểm kết
Bao giờ biết mặc bẽ bàng nhân thế
Vỗ êm hơn, tiết tấu lớp lang hơn


Những trào dâng đỉnh đáy giày vò
Đến bao giờ sóng biết gạt âu lo

------

Thương cho con mắt đa tình
Nhân sinh trĩu nặng một mình đa mang
Nghĩ ra đôi lúc bàng hoàng
Vay vay, mượn mượn, đâu vàng, đâu thau
Vui, buồn, mặn, ngọt, khổ, đau...
Cung tình bao bậc, nốt nhàu, nốt thanh
Uớc cho mây tạnh, gió lành
Có ta, có bạn, trong xanh tơ trời
Duyên đời mỏng mảnh lắm thôi
Trăm ngàn mối quyện vợi vời nhân gian
Nay hợp, nay đã lo tan
Âu là vô định chả bàn làm chi
Bình tâm phân giải ngãi nghì
Ấm lòng ấy bến khắc ghi ngóng chờ

--

GIĂNG LỠ NHỊP TƠ

Giăng tơ dệt một nhịp cầu
Sen mùa ngó ý nông sâu chậm lời
Chịu mang kiếp nhện một đời
Đêm giăng ngày lại tơi bời bụi che
Ngậm ngùi bờ ngóng bờ về
Ngoái trông ngõ rẽ đam mê chẳng mòn

--

ĐÊM SÀI GÒN

Đêm
Sài Gòn
Sóng vỗ
Sóng sông
Sóng bể
Sóng khẩn hoang

Đêm
Vật mình
Bỡ ngỡ
Tóc một sợi mòn

Đêm
Chon von
Nghe Sài Gòn thở...

--

VÔ TÌNH

NHÌN vời vợi chốn chân mây
NGƯỜI xa như thể tháng ngày dửng dưng
ĐI về cõi ấy khuất trùng
NHƯ chưa từng góp tưng bừng buồn vui
MÂY hờ hững tím xa xôi
VÔ tình hay hữu tình ơi kiếp này
DANH hư phận ảo cuộc say...

--

VÔ ĐỀ TỰ PHẬN

tang bồng khóc nhịp tình quân
dùng dằng đi ở để xuân rợm buồn
bình tâm ngộ phận cánh chuồn
chân bấm đất tỉnh giấc đơn côi này...

-----

NGỤ NGÔN TRỐNG HOA MƠ

@ bà con:
Đề nghị đọc sao hiểu vậy không suy diễn à nha.

Chuyện trên đời có tay Gà trống
Đỏm dáng bèn kiếm áo hoa mơ
Lượn qua lượn lại thẫn thờ
Ngỡ đâu lũ mái lơ ngơ lạc hồn

Ngó Trời qua lỗ tiền chôn
Tự tin mình đã học khôn bậc thầy
Trận mạc lông vũ tung bay
Dám chi thổ lộ trắng tay một đời

Áo hoa quân tử ngời ngời
Điểm trang nút bọc tiếng cười giai nhân
Cái rơi cái rụng mấy phần
Hé ra lộ tẩy xương gân yếu xèo

Mới hay mèo chỉ là mèo
Khoác áo, thêu mũ, đói meo ấy mà
Rồi ra sống kiếp lá đa
Ve vẩy nhờ gió khoe ta hùng cường

Hung hăng tới chỗ cụt đường
Thôi cơn ngoe ngẩy mới thương hại mình

Tính tình tinh
Táng tàng tang
Téng tèng teng
Toóng toòng toong

Wednesday September 3, 2008 - 10:33am (ICT)

---

GIÁNG SINH

Em giáng sinh nỗi buồn
Tôi giáng sinh tôi khác trong đơn côi
Chìm lắng
Hạnh phúc
qua ngày bươn chải
kết trái ngọc ngà
lãng đãng gần xa
Tôi giáng sinh mình mong manh sương nhớ
Ngày hoa cải về trời

--

CHÂN TÌNH

Mong người cuộc sống trọn vui
Mong ta đời cũng chỉ hơi hơi buồn
Mong đường thiên lý tủi hờn
Ấm hơi tay ấy cho hồn khỏi đau
Mong rằng trọn kiếp về sau
Người đây ta đấy  gọi nhau BẠN ĐỜI

---

LỜI NGỎ

Nếu người nghe ta gọi
Xin hãy ửng má hồng
Nếu người cũng bằng lòng
Xin môi xinh hé nụ

----

HOÀI VỌNG

Bong bóng sủi vỡ giấc mơ
Giọt tranh còn đó người giờ nơi đâu
Cõng qua cầu thả nốt đau
Rơi đôi giọt lệ lỡ nhàu dòng trôi

--

VÔ ĐỀ

Cùng bạn bè tôi ngày đọc vé về tuổi thơ

Sóng sánh tháng ngày trôi trên tóc
Sẻ chia vé ngược bến thời gian
Long lanh tuổi biếc mùa châu ngọc
Muôn sớm mai kia chẳng héo tàn

---

Lâu lâu thu xếp một bữa rồ

Vồ đôi giọt nắng gặp ngây thơ

Đường xa chân mỏi tìm bóng mát

Biết mình còn ổn, chửa lơ đơ

--

Lắm lúc lạc quan phơi phới tới
Nhiều khi buồn bã ủ ê về

---

Cánh cửa sổ này ấn tượng như cánh cửa cuộc đời vậy. Cửa chính thường là những gì con người ta lần lượt ngoi ngóp có cho đủ với đời, cới người ta. Cửa sổ nhưng khoảng trời mây trắng bay riêng tư đến tận cùng. Nhà không có cửa chính thì sao là nhà đây. Nhà không có cửa phụ sao đủ sức sống thanh bình để xài cái cửa chính.... Kẽo kẹt mỗi ngày đều mở.... Đêm đi ngủ, cửa chính khép chặt... mỗi ngày khoá một chắc hơn... đêm đi ngủ... cửa sổ vẫn mở... Không khép bao giờ... Gió lùa có thể khép nhưng vẫn khát khao gì đó phía trời xa...

---

Yêu con nhé quê mình mùa trái chín
Gió Lào nung những khắc khoải kiếp người
Xa đường đất để thấy lòng gần thế
Giấc đam mê máu thịt gọi ta về

--

Thật thế à?

Tự nhiên thì bỗng à?

Đôi khi cũng nói thế. Nghĩ kỹ nó như một liệu pháp tâm lý, liên quan đến tình huống nào đó muốn: 1. Đổ lỗi cho khách quan, cho người khác chịu trách nhiệm về lý do của chuyện dở hơi nào đó xảy ra...; 2. Trốn tránh lý do mà mình biết mười mươi nhưng lại có thể tế nhị quá hay cần né tránh kiểu tự vệ ...

Dạo này con gái Hà An hay nói con không biết, tự nhiên nó... . Hình như con gái tự vệ hơn là con gái nói dối. Chắc con đang gặp những vấn đề biến đổi tâm lý thôi. Nhung đừng hốt hoảng thế con. Rồi con sẽ tự chủ hơn trong cuộc đời. Một ngày nào đó con sẽ thú vị khi nhận ra quy luật nhân - quả là phổ biến, bao trùm cuộc đời này. Hai dòng sông duy tâm và duy vật trong lịch sử loài người bao lần đụng độ gây sóng thần tranh giành ngôi vị thống lĩnh nhân loại và vạn vật trong vũ trụ bao la mà rồi cũng âm thầm bỏ qua mọi gầm gừ mà cùng thừa nhận ở đời có nhân, có quả.

Tự nhiên con yêu môn toán hơn mẹ ạ, sao lúc trước con ghét nó thế... Nghe mà mừng, và chả có gì tự nhiên đâu, mẹ biết con đã rất cố gắng mỗi ngày một chút để làm toán đúng phương pháp hơn.

Tự nhiên cái áo của con nó bục chỉ to đùng mẹ ạ. Ừ, nó bục to thế thì phải khâu lại mới mặc ra đường được con nhé. Giá con chịu khó khâu từ hôm nó mới hơi sứt chỉ thì hôm nay đỡ mất công khâu đường dài thế, khỏi lo chỉ xoắn tít mù nhỉ. Vì con gái gieo nhân lười biếng mà hôm nay gánh quả tốn công đấy.

Mẹ ơi, tự nhiên em Tý vẽ bậy vào sách của con. Này, con lớn hơn em cơ mà. Con đọc xong truyện con cất lên chỗ cao và bút cũng đừng vứt lăn lóc dưới gầm bàn thì em Tý đâu tự nhiên thế được.

------


BỘ SƯU TẬP

Một năm 365 ngày, 4 mùa và ... Tuần tự đến nản, tuần tự đến nao lòng. Đầu năm, cuối năm rồi lại thế...

Thói quen từ một nghề nghiệp tưởng nhạt nhẽo, đơn điệu nhất thế gian, lại đem lại cho cô thú vui riêng tư và dường như không hề vô nghĩa. Không phải là nghề kỹ thuật, nghề y với độ chính xác đòi hỏi ở mức tuyệt hảo, nhưng với nghề thủ thư  tính chỉn chu, cẩn trọng với từng thao tác là phẩm chất sống còn.

Trên giá bạt ngàn sách với những trật tự kinh điển nào đó, bao đời thủ thư trước và sau cô sẽ phải tuân thủ, giữ gìn mà chuyển giao tiếp tiếp. Cuốn mã xếp giá 15 chỉ cần vô tình xếp lên thay chỗ cho 16 là xong, là hết đời cuốn sách. Không phải hết đời vì mối mọt. Ai chả biết lũ ngo ngoe đó là kẻ thù ghê rợn. Mọi giáo trình bảo quản kho tài liệu đều nhắc đến chúng như những kẻ thù tàn bạo số một trong hệ sinh thái. Ấy vậy mà lũ đó chỉ cần ít hoá chất là bay đời hàng loạt. Đáng sợ hơn chính là sự thay đổi trật tự kia. Vẫn nằm đó, sát đó, mà đời cuốn sách đã thành im lặng đáng sợ. Vì đâu phải tủ sách gia đình mà có thể bỏ công lục tìm. Mỗi năm, vài năm mới kiểm kê kho một lầm giáp vòng. Chắc gì trong lần đó, mênh mông kho tàng thế kia, người ta trả lại cho nó vị trí, trả lại cho nó tên. Khi lật tới số 14, tiếp tới 16, không ai rảnh lật tiếp để thấy 15 đứng ngay đó. Và ô phích tra cứu hay cơ sở dữ liệu điện tử, tin học đều bất lực. Cuốn sách không đến tay người đọc thì con chữ phỏng   còn ý nghĩa gì.

Hơn chục năm kiên nhẫn đeo duổi nghiệp ở một kho sách toàn những công thức, số liệu khô khan, cô chả chết mòn mà lại thêm thú vui sắp xếp cuộc đời thành những bộ sưu tập. Lâu lâu lại lần giở trước đèn.

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét