Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2009

VUI? Rất dễ !

Bốc máy lên.

- Anh M ạ? Em T đây.

- T hả, em đang ở SG hay HN?

- Em T  Xhh đây?

- Thì T chứ sao? Đang ở đâu đấy?

- Quen nhiều T lắm à? Có ai giọng giống em nữa á? Không nhớ ra thật a? Phũ phàng quá ạ!

- Thế sao có đứa bảo em chuyển vào SG cả năm rồi cơ mà. Thấy em mất tiêu anh tưởng thật.

Em thì em tin là với em anh không lấn cấn hay rỗi mồm mà phải nói không thật. Hì hà.

- Em có đi đâu đâu. Em đi làm rồi về nhà thôi.

Ngoài ra chả nhẽ kể với anh là em hay đi off à. Hì. Ông ấy là bố tướng nghiên cứu truyền thông thật nhưng hình như không chơi blog và cũng chưa làm nghiên cứu nào về blog. Kể dài dòng lại mang tiếng mình ra.

- Anh tưởng thật, còn nghĩ con này bạc, nó chuyển lừ lừ mà không thèm nói một câu bạn bè.

- Em không bạc đâu, em ở đây, và khi em có việc phải nhờ là em nhớ ra anh ngay.

Xời ơi, mình học được cái thói ăn nói trắng trợn thế từ bao giờ nhỉ? Lấy cái trắng trợn để chữa cháy cơ chứ.

Ông anh cười rất hào sảng và bảo có việc gì. Con bạc bẽo nó thống kê ngay em có... 4 việc. Trời đất, 4 việc mà dồn vào một cuộc gọi thì nó là ma ki bo nữa rồi. Hỏi xong 3 việc hộ thiên hạ thì tới việc thứ tư mới là đích thực của nó. Hô hoán ầm ĩ là nếu anh không thò tay hộ là em sẽ tẻo dù đã có hệ thống chỉ đạo không quá tệ.  May quá, anh ấy vẫn cười "ừ" nhẹ như lông hồng. Chơi với người không biết từ chối, rất hợp với một đứa không biết khéo mồm khi nhờ cậy.

Xong hết, hỉ hả. Vui lên trông thấy, định dập máy, chợt nhớ ra mình cũng cần biết cái người là bạn mình đang thế nào. Cần thật chứ không đãi bôi, nhưng rất dễ bị xem là quá đạo đức giả khi hỏi vét thế. Câu hỏi thì cũng kinh điển của mọi thời đại thiếu muối, thiếu ... iốt:

- Anh có khoẻ không anh?

- Không khoẻ. Đang đau phát dại đây....

Ôi trời đất ơi. Đúng là bạn tôi thật, không phải là kẻ giả dối. Hễ ghét vì cái con bạc bẽo chỉ cần mới gọi điện thì đã không khai toạc ra thế. Mừng cơ chứ. Ông ấy nghe giọng mình mừng, chắc lại nghĩ mừng vì ông ấy đau. Hehe. Hoá ra ông anh đau dây chằng vì cái nọ chèn cái kia. Chân thành chỉ trỏ địa chỉ, kinh nghiệm nọ kia. Hẹn sẽ đến thăm anh thật nhanh. Đôi bên hỉ hả. Mừng thêm vì ông anh làm quan mà không... biến chất, không đối xử với dân chúng bè bạn như với fan.

Đoạn cuối là chân thành tuyệt đối đấy. Mọi việc trở nên an lành và thấy cuộc đời có bè bạn thật là nhẹ nhõm dù phía trước vẫn còn những đống đất cần xúc và ông anh thì cần gặp được thuốc trúng bệnh.

Mình vẫn thích những câu chuyện với bè bạn lâu lâu mới liên hệ nhưng cứ thanh bình và như thể chưa cách xa. Có thể nó không đầu, không đuôi nhưng lại lôi tuột được mình khỏi những đều đặn tẻ nhạt. Vui thật dễ. Thấy phơi phới điều gì đó, xông lên mà vượt khó.

 

13 nhận xét:

  1. Hà hà, cứ tưởng tớ nghe điện thoại nhầm, hóa ra là nàng.

    Trả lờiXóa
  2. Hehehe. May mà còn nhớ ra câu cuối cùng. Em tưởng chị quên phéng luôn rồi

    Trả lờiXóa
  3. Còn anh mới đọc mấy câu đầu lại ám ảnh vụ ...khiếm thính.

    Trả lờiXóa
  4. Tướng à, nhà iem nhầm máy òi. Hehe

    Trả lờiXóa
  5. Hì. Công nhận mình tệ. Nhưng của đáng tội, chị hơi hèn, ít khi gọi điện hoặc liên hệ với các ông bạn mà lại chỉ vì chả có việc gì làm, nhỡ các bố tưởng mình tán. May không bị xem là bạc bẽo.

    Trả lờiXóa
  6. Haha. Em chưa xem lại số nhưng hình như ông M không dùng Mobifone

    Trả lờiXóa
  7. Quan trọng là bạn bè hiểu tính nhau và tin tưởng nhau thì lâu lâu mới liên lạc vẫn thấy không xa cách diệu vợi chị ah. Đôi khi ở ngay gần bên mà ko hiểu được nhau thành xa cách nghìn trùng đó chị!
    Quan trọng là phải có duyên với nhau trong cuộc đời này! Ko cần cố gắng, ko cần màu mè, đã có duyên thì thế nào cũng thành!

    Trả lờiXóa
  8. Đúng rồi em.
    Chỉ cần thấu hiểu và chân tình.

    Trả lờiXóa
  9. Chắc đang vừa rửa bát vừa ngân nga hát đây...

    Trả lờiXóa
  10. Có khi còn múa theo điệu nhạc nữa đấy bạn ạ, phơi phới thế cơ mà!

    Trả lờiXóa
  11. Kaka. Tưởng tượng ác nhỉ. Đang tính toán mổ lợn đất đi thăm ông ấy đây ạ.

    Trả lờiXóa
  12. Vừa Rcmt vừa lầm bầm chứ. Kaka

    Trả lờiXóa
  13. Dạ rất dễ.....VUI.Đọc blog và cmt cũng là một niềm vui.Nó lớn hơn cả chuyện bực bội là phải trèo tường và mạng chậm rì.

    Trả lờiXóa