P/S: Post lại tản văn mùa cũ vì gió thu lên cuộn cuồn quá ngoài trời, lùa qua căn phòng tôi đang online. Bạn có thấy hơi gió chưa...
CHỜ ĐỢI MÙA THU...
Buồn cười thật, ốm rũ ra mà trong lòng cứ xốn xang một cảm giác chờ đợi. Hay là tại già rồi? Hay là tại chưa già? Chịu, không biết nha. Chỉ biết thí dụ sáng nay, mở mắt, nghe đám chim chóc treo lúc lỉu ngoài hiên đang con nọ giành khí trời của con kia, la hét ỏm tỏi hay tán tỉnh nhau gì đó lại thấy mình đang chờ đợi điều gì. Cảm giác chờ rất rõ.
Hay là tại mùa thu? Thu của mình dường như chưa tới, không có cái hơi gió hây hẩy báo thu dịu dàng về. Khi nào có nó mình mới thấy thu. Năm nào cũng vậy. Thu Hà Nội như một nỗi nhớ quay về trên tay, trên môi, trong bao la đất trời ngọt ngào. Hay ta đang chờ cơn gió ấy? Sẽ hẹn bè bạn hóng gió Thu.
Chờ gì nữa ấy, chờ một không gian mới mạnh mẽ hơn, rộn ràng hơn và ta bước tới cái đích cuối năm hào hứng hơn.
Biết một điều mong manh mà khó loại trừ: ta đang chờ Thu. Thu bao giờ cũng đem lại một sức mạnh đầy trầm tĩnh mà quyết liệt. Thu bao giờ cũng là không gian xao xuyến ta chờ. Trong nỗi chờ ấy lại mênh mông những đợi chờ yêu thương, hờn dỗi, mạnh mẽ và yếu đuối.
Chờ đợi lúc nào cũng thế, êm đềm hay hành hạ ta chút ít, đôi khi hành hạ dữ dội. Nhưng chờ đợi giống lắm một phép THIỀN. Ta lắng chìm trong nó và bồng bột mỗi lúc một nguôi đi. Cái sẽ tới, trái sẽ chín có thể chua kỳ bí như sấu vàng, có thể nồng nàn thơm như thị, có thể ngọt như cam Vinh cuối vụ, có thể nhẩm chát như trái me đất, trái táo mèo để ta thấm cái hậu ngọt mong manh... nhưng tin rằng không đắng đâu. Vị đắng ấy nếu có thì cõi THIỀN đang hiện hữu nơi đây sẽ làm nó bị hóa giải phải không NGƯỜI?
Và ta vẫn chờ... Ta chờ cơn gió Thu đầu tiên trả lời cho ta biết: Ta chờ điều gì mà trời mây xao động thế...
THU CHÍN (entry một tháng sau)
Rồi từng ngày Thu về và ươm chín...
Tức là Thu làm chín chứ lúc này mới chớm thu thôi. Thu chửa kịp già người ơi.
Thu làm chín tuốt luốt.
Chín quả thị đến mức nàng Tấm phải tỏa hương chứ không nép nổi lòng mình yên lặng trong tán lá.
Chín trái sấu làm thiếu nữ xuýt xoa, mắt óng ánh như mặt hồ rúm nhẹ sóng chào hanh hao, và rốt cuộc làm ai đó không chỉ nuốt thầm nỗi thèm chua (là người cả thôi, đâu nhất thiết phải Trời phú cho rơi vào cái giới biết nghén mới biết thèm chua nhể) mà còn thèm cả đôi má đang ửng lên vì gió hây hẩy đầu mùa.
Chín cả niềm vui mơ hồ. Chín cả nỗi buồn bảng lảng và day dứt. Người như bay lên, như trầm xuống. Bực thật cái mùa Thu trêu ngươi. Không lạ gì nó nữa nhưng kinh nghiệm trải đời có bao giờ chống đỡ nổi lối ve vuốt ranh mãnh của mụ (hay lão)?
Gió, một không gian gió chính là Thu đấy. Thu ở chốn này không rực rỡ đến hào nhoáng như rừng lá đỏ xa xôi, không óng ả đến rợp lòng người như mùa thu vàng của Lêvitan. Thu dìu dặt trên lá đỏ, lá vàng rải rác như thực, như mơ. Lá lại dựa vào nền thâm nâu chỉ còn lác đác trong phố đang vặn mình về miền hiện đại đến phát chán. Những tinh hoa Thu được PR khắp cõi, tới năm châu bốn biển với đỏ bàng, vàng cơm nguội, đắm đuối rêu phong khiến nó thành lửa nhoi nhói cháy trong hồn người xa xứ, trong tình khách trót dan díu cùng Thu Hà Nội. Lửa đang lên trong hồn phố đó bạn.
Mai ngày thôi, nó bốc quá bởi biết làm sao kìm bớt được khi mà lòng người cứ xuôi chảy thế mà gió thì cứ xênh xang trêu người thế, trêu tình thế. Đây đó, tham lam sẽ lồ lộ đỏ nỗi yêu thương trên tán lộc vừng thả gió ven hồ Gươm, sẽ rợm vàng lối chân qua phố Phan Đình Phùng, chốn duy nhất có một vỉa hè mà rợp sóng hai hàng cây sấu già.
Thu chín. Chín cả cơn thèm ốc tháng Tám. Hà Nội đấy, nước mắm chấm ốc cũng khác xứ người. Từ ngày gió mùa báo hanh hao lơ mơ này cho tới hết kiếp mưa phùn nợ nần mỗi năm, nước chấm cay ấy mới thực se sắt lưỡi, se sắt lòng, se sắt nỗi nhớ... Ốc con ốc bố thi nhau béo ngậy lên như đua với cái ngậy của cốm xanh đang vào mùa. Biết chúng ganh nhau dù chả liên quan gì tới nhau. Mấy bà hàng bún ốc ranh mãnh chơi trò bịa món chả ốc và loáng thoáng vài hạt cốm... Tả pí lù, hỏng bét, chả khác gì món "bún riêu cua bò" sáng nay có kẻ quyết bỏ qua với cái bĩu môi giấu giếm tận trong lòng. Không phải bát bún lổm nhổm mấy con cua đang bò được đâu nhé. Chỉ là cho thịt bò chần vào bát bún cua. Không thể gọi là riêu cua Hà Nội được. Phản cảm, hỏng hương, hỏng vị, hỏng bức tranh thủy mạc lòng phố đang nghiêng sóng sánh trên tay bạn. Thương trường lạnh lẽo nhưng còn nhiều góc thâm nghiêm lắm. Bạn về Hà Nội đi tìm hương ốc xưa, hương cua cổ cùng chúng tớ nhé.
Sớm kia trời Thu lên men xanh sậm nao lòng người tóc xanh đang xuôi về phôi phai màu khói xám mơ. Hanh hao se sắt buồn vui một đời yêu nhân thế. Những vui - buồn, những khôn ngoan- khờ khạo, những ngọt bùi - đắng đót ngún lòng kẻ đương lạc bước giữa lãng đãng hồn Thu Hà Nội. Lửa trầm ấy như từ không gian mật ong chín xói vào da thịt người đi ngang phố rồi lại gặp một lửa trần thế, lửa linh thiêng khác đang trỗi dậy trong lòng... Ngọn lửa nội tại làm người ta bùng lên niềm hạnh phúc như thể tận cùng, kéo theo xúc cảm mãnh liệt về sức mạnh chinh phục cuộc đời. Thiếu phụ mang ngọn lửa ấy trong lòng chợt khát khao, chợt vươn mình về thẳm sâu mây trời chan chứa. Người đàn bà tỏa hương trái chín mặn mòi. Tự thân làn hương ấy ngát lên, hạnh phúc đằm như thể chẳng liên quan gì tới cộng hưởng từ một trái tim khác giới, mà lại cũng cần lắm bờ vai nào kia vạm vỡ, bao dung để ngả dựa cho khỏi lạc vào con sóng đa đoan chực tràn bờ.
Ai trót mang trong lòng nỗi nhưng nhức nhớ Thu Hà Nội thì nhanh về đi, vài hôm nữa thu tự chín, tự cháy đua theo những gì nó làm chín hôm nay thì sậm quá, nét quá mất rồi. Trời sẽ vẫn xanh biêng biếc, lối mây vẫn mong manh, song nó không còn thảnh thơi đến xao lòng nữa. Đông già sẽ về dập bớt đi hơi lửa để năm tháng cân bằng. Chỉ có hôm nay, chỉ mai với ít ngày thôi. Về đi bạn tớ...
Gió thu man mác Tây Hồ
Trả lờiXóaKhiến cho An Thảo lại xồ ẻn cu (cũ).
:))
Bữa nay gió tửng từng tưng
Trả lờiXóaHọc theo Tướng post ngập ngừng entry
Tái bản nỗi nhớ, đôi khi
Cũng là để bớt mòn đi phím bàn (bàn phím, bữa nay Bút lá tre)
Đây là hai entry cách nhau 1 tháng. Khi Thu chớm và Thu chín.
Trả lờiXóaAnh xin lỗi
Trả lờiXóaAnh không thể về Hà nội vào mùa lá vàng ươm trên mái phố
Nó giết chết anh bằng chính ký ức đẹp và buồn của nó, ký ức đã hơn một lần khiến anh phải rời xa Hà nội vào mỗi độ thu về.
Người ta hay ví von mùa thu luôn mang cảm giác man mác, đượm chút suy tư và buồn. E thấy chính con người được sinh ra bởi mùa thu cũng thế, điển hình là em đây. :)
Trả lờiXóaEntry cũ nhưng mà rất hay.
Trả lờiXóaBản tự giới thiệu hay nhất làng
Trả lờiXóaCái không gian Thu năm nào cũng giết người. Kinh sợ hơn cả cảm xúc Xuân thì.
Trả lờiXóaAnh về HN, lầm lỳ ngửa mặt lên cho gió phả vào, cãi nhau tay đôi với nó, cười nhạo nó... thế là sẽ nhẹ nhàng hơn...
Anh Zin trả lời em rất hay rồi kìa.
Trả lờiXóaEm nói khéo mà đúng đấy. Ám ảnh bốn mùa vận vào kiếp con người nhiều lắm mà.
Cám ơn bạn.
Trả lờiXóaCó lẽ mình không còn viết được về Thu nữa, đã vắt hết ra trong hai mùa thu trước rồi. Chờ xem mai này tóc bạc sẽ thấy thu ra sao.
Hoan hô lời bình điệu nhất mùa.
Trả lờiXóaNhặt một chiếc là rơi đau cả buổi.
Trả lờiXóaLàm sao anh ra khỏi cả mùa thu?
Thì phải thử, đừng đoán, Hì.
Trả lờiXóaThử rồi
Trả lờiXóakhông chỉ một lần
Sắp đắc đạo rồi. Mần tiếp!
Trả lờiXóaThu thu thu...................... hẻm biết nói gì
Trả lờiXóaĐang nóng bỏ xừ cứ mơ thu.
Trả lờiXóaĐầy người rôm xảy bố thằng cu
Mụn nhọt lanh banh hành mẹ đĩ
Báu gì mà tán "Thu ơi thu!".
Nói gì, cứ thưởng thức gió thôi.
Trả lờiXóaEm biết bác đang nóng tính rồi
Trả lờiXóaNóng từ trong ruột nóng ra thôi
Thu giờ mới chớm còn lấp lửng
Vuốt ve, nung bác đến điên người
Em biết vì sao bác thế rồi
Thiếu này thiếu nọ hụt hơi thôi :))))))
Bao giờ bác gặp mùa xuân muộn
Bác lại tung tăng nổ quá trời
Em biết vì sao bác cáu rồi
Kaka
Ai iu mùa thu thường là mơ màng, hehe
Trả lờiXóaGió heo may đã về, chiều tím loang vỉa hè . Em thèm cốm bọc lá sen quá chị ơi!
Trả lờiXóa