Viết entry này chỉ để nó tồn tại trong vòng hơn chục giờ đồng hồ. Cảm giác chưa bao giờ như thế. Nhưng muốn viết.
Ở Mul này mình đã tiếp tục những ngày viết, chơi vui tràn đầy ấm áp. Vẫn đủ cung bậc tiếp nối từ Zà hú nhưng theo cách trầm hơn, tưởng chừng pha chút uể oải nhưng thực ra là về gần hơn với tiết tấu cuộc đời. Vòng kết nối ở đây vẫn gần như từ Zà hú qua vì mình không còn muốn mở rộng, thêm vài người bạn mới nhưng hầu như là vì bên Zà hú mọi người đã âm thầm chia sẻ, qua đây add nhau để tiếp tục vì mình không public.
Mul trầm mặc hơn và dễ chịu hơn. Sự vắng vẻ hơn so với Zà hú khiến mình viết dễ hơn dù không còn giữ tốc độ như ở Zà hú. Cuộc sống giai đoạn sau này quả thực có nhiều khó khăn hơn trước, nếu ồn ào như môi trường Zà hú chắc cũng viết không được. Viết ở Mul cảm giác sống cuộc sống rất riêng, những bè bạn ít ỏi lai qua láng lại ấm áp. Giờ ở Blogspot và Facebook không có được cảm giác ấy đâu.
Ở Mul mình đã qua những tháng ngày dịu ngọt, đã sống với đôi cảm giác trần gian nồng nàn. Không quên được con người và cảm xúc.
Tháng ngày thoắt trôi như bóng câu. Rồi ngôi nhà lại cũ đi, tan mất. Không còn hốt hoảng như thời mất ngôi nhà ảo đầu tiên - Zà hú, nhưng vài phần thảng thốt vì một mảnh vườn êm dịu, một mảnh đời nữa lại sắp vào ký ức.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét